
Giống như hôm nay, có viết trên Facebook, quý vị đọc, quý vị thấy, khi mình học mình hiểu rồi thì mình thấy đạo Phật Nguyên thủy tuyệt vời lắm, rất phù hợp với Khoa học, những gì Khoa học nói bây giờ rất là phù hợp với Phật giáo. Mình không dám nói Phật giáo cao hơn Khoa học, đó là các ngài khác nói. Mình chỉ nói lời chân thật, tức là làm đúng tới đâu, mình kiểm nghiệm tới đâu thì mình nói tới đó thôi. Chứ mình nói những điều mình chưa làm được, tại vì mình chưa vượt hơn Khoa học mà, nhưng mình thấy rất hay. Ví dụ như bây giờ Khoa học nói các chiều không gian, giống như hôm bữa có đồng tu thắc mắc là: ‘Tại sao có chư Thiên sống trong lá cây, trong rễ cây”, quý vị nhớ không ạ? Trong kinh nói chư Thiên trú trên hương lá cây, hương rễ cây, hương vỏ cây, hương hoa… Thì tại sao chư Thiên lại trú trong đó được? Quý vị biết tại sao không?
Đơn giản là cảnh giới của mình khác cảnh giới của chư Thiên. Trong Kinh A Hàm và Kinh Nikaya có câu chuyện: Có một người suy tư về thế giới, đi ra ngồi ngoài hồ sen, thấy nguyên đoàn binh lớn chạy núp trong một ngó sen thôi, nhỏ như vậy đó. Ổng đi kể với người khác, thì họ nói là ổng bị điên, bị khùng. Nhưng Đức Phật nói không phải như vậy, người đó thấy thật như vậy. [Ổng] tư duy về thế giới, không hiểu được tại sao thế giới kỳ lạ như vậy. Lúc đó là chư Thiên với A-tu-la đánh nhau, đoàn quân A-tu-la thua trận, họ thâu nhỏ, chui vào trong ngó sen. Cọng sen nhỏ như vậy thì làm sao mà cả binh đoàn A-tu-la lớn mà có thể chui vào được? Điều đó không thể nghĩ bàn, đúng không ạ? Đối với mình là không thể nghĩ bàn.
Thật ra đầu óc mình kém quá, mình không nghĩ được thôi. Nhưng bây giờ, quý vị học tới Khoa học, bởi vì ở đây tôi có nền tảng về Vật lý học và cũng có nền tảng về Toán học, thì giải trên [nền tảng] đó là hiểu ra ngay. Vì học sẽ thấy như thế này: vũ trụ này, Khoa học nói không gian có bao nhiêu chiều, quý vị biết không ạ? Có Lý thuyết dây thì nói là vũ trụ này thực tế là có 10 chiều (9 chiều không gian +1 chiều thời gian, thành 10 chiều). Còn một lý thuyết nữa nói là 11 chiều (tức là 10 chiều + 1 chiều thời gian nữa, là thành 11 chiều). Cho dù 10 chiều hay 11 chiều đi chăng nữa, thì quý vị hiểu chiều là như thế nào?
Bây giờ sẵn nói với quý vị luôn, để từ đó liên hệ với Phật pháp. Ví dụ, bây giờ quý vị thấy chúng ta sống trong không gian ba chiều, đúng không ạ? Chúng ta thấy quả cầu tròn, [mình lấy] thực tế là bóng đèn đằng sau Thiện Trang, gần bàn thờ Phật, quý vị thấy cái đèn đó tròn là do quý vị nhìn ở ngoài thực tế, quý vị thấy bóng đèn tròn rồi nên khi nhìn vô thì quý vị biết nó quả cầu tròn. Nhưng khi nhìn trên tivi hay trên điện thoại, quý vị tưởng nó tròn, nhưng thực tế là mọi người thấy nó chỉ là một cái hình tròn thôi, chứ không phải nhìn thấy quả cầu đâu, đúng không quý vị? Đó là hình chiếu từ không gian ba chiều, là nhìn thấy nguyên quả cầu, nhưng lên mặt phẳng là không gian hai chiều [thì] nó chỉ còn là ‘một cái hình tròn’.
Tức là khi chúng sanh sống trong không gian hai chiều, thấy quả cầu tròn, thì chỉ thấy được hình tròn mà thôi. Hoặc giống như quyển kinh đang cầm đây. Bây giờ quý vị đâu có thấy cuốn kinh đâu, quý vị chỉ thấy một hình chữ nhật. Khi chiếu lên không gian hai chiều, thì sẽ trở thành hình chữ nhật. Do mình nhìn nhiều phía nên mình tưởng tượng ra được. Dù mình nhìn [trên] hai chiều thôi, nhưng mình biết quyển kinh này giống như một khối hộp, chứ nó không phải là một hình chữ nhật.
Lấy ví dụ vừa rồi, là để quý vị biết không gian ba chiều chiếu vô không gian hai chiều là như vậy. Thế thì bây giờ loài người là sống trong không gian 3 chiều, còn thực tế Khoa học, bây giờ người ta nói là 10 chiều và 11 chiều. Vậy thì các chiều còn lại đâu rồi? Đấy chính là vấn đề mà Khoa học và Phật giáo đi vô giống nhau. Các chiều còn lại, Khoa học nói nó nhỏ quá, nó thâu vào lại. Cho nên chúng ta sống trong không gian ba chiều, chúng ta không thấy được không gian 4 chiều, 5 chiều, 6 chiều, 7 chiều, 8 chiều… 10 chiều, 11 chiều. Mà chúng ta chỉ thấy hình chiếu của nó, chiếu lên không gian ba chiều của chúng ta, cho nên ‘ta thấy nó trong cái méo mó’, tức là thấy nó mà không phải là nó.
Giống như hồi nãy vừa nói xong, thay vì mình thấy nguyên cái quả cầu đằng sau này, thì mình chỉ thấy hình tròn thôi. Thay vì mình thấy một cái khối hình hộp như thế này, mà mình chỉ nhìn thấy hình chữ nhật hoặc là hình méo méo như thế này thôi, méo méo từng góc vậy đó. Nhưng do mình đã từng sống trong không gian 3 chiều, mình tưởng tượng ra được là quyển sách này là khối hộp. Mình sống trong không gian 3 chiều, mình thấy cái đèn thật rồi nên mình tưởng tưởng nó là quả cầu được. Tại vì mình sống trong [không gian] 3 chiều, chứ nếu mình sống trong không gian 2 chiều thì mình sẽ ‘thấy cái đó không đúng như là nó’.
Cũng vậy, vũ trụ này [là] không gian 11 chiều, do chúng ta chỉ sống trong không gian 3 chiều nên chúng ta thấy nó méo mó, tức là ‘thấy nó là cái thấy của ta’. Phật giáo nói là nghiệp lực, do nghiệp lực nên thấy vậy, đó là giải thích nghiệp lực. Nhưng thực tế Khoa hoc nói là do chúng sanh ở trong không gian như thế, thì chỉ thấy được cái ảo ảnh nó chụp lên [không gian họ] như vậy thôi. Giống như quý vị coi trên tivi, quý vị đâu có thấy đủ không gian 3 chiều, mà chỉ thấy không gian 2 chiều. Thấy quyển [kinh] này đưa lên, thì chỉ là một hình chữ nhật méo méo vậy thôi, đâu phải là khối hộp đâu. Nhưng do mình thấy nhiều phía, nhiều mặt, nên trong não mình tổng hợp lại, hình dung ra đó là một khối hộp. Quý vị hiểu không ạ?
Cũng vậy, do con người chỉ sống trong không gian 3 chiều, vì vậy không thấy các chiều không gian khác một cách rốt ráo. Mà chiều không gian khác, Khoa học nói nó thu nhỏ lại, diện tích là 1/10³⁵ m (hay là 10-³⁵ m). Nó thâu vào nhỏ như vậy, và do mắt của chúng ta kém quá, không thấy được không gian thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, thứ tám, thứ chín, mười đó và các tầng không gian cao hơn [nếu có]. Nhưng các loài sinh vật ở chỗ khác thì có thể thấy, đó chính là chư Thiên, đó chính là trong Thiền định, đó chính là ở trong các cảnh giới bậc Thánh có Thần thông. Khi có thiền định sâu thì các vấn đề nhỏ nhỏ đó cũng thấy được rõ ràng.
Lấy một ví dụ khác để quý vị hiểu hơn. Đó là lấy một sợi dây kéo dài vô tận, nhưng từ xa chúng ta chỉ thấy nó là một sợi dây. Nhưng nếu chúng ta đến gần, chúng ta cắt sợi dây ra, thì chúng ta thấy rằng hóa ra không phải là sợi dây không [thôi], mà sợi dây này còn có chiều rộng và độ lớn của sợi dây nữa. Nếu chúng ta lấy kính lúp zoom vô, thì chúng ta thấy rõ ràng sợi dây đó còn có các lõi ở trong đó nữa, có kẽ hở ở trong đó nữa. Đó là những không gian khác nằm ở trong đó. [Nhưng] do mắt chúng ta kém quá, cho nên chúng ta không thấy được những cái nhỏ nhỏ ở trong đó, các chiều không gian khác chui rúc ở trong đó. Và với cấu tạo của cơ thể loài người, thì ta không chui vào trong đó được. Nhưng chúng ta thấy trong kinh nói, cơ thể của chư Thiên có thể uyển chuyển, rất mịn… thì họ có thể dễ dàng chui vào đó được.
Cho nên A-tu-la chui vào trong ngó sen được, chư Thiên chui trong bông hoa được, chui vô cái này, cái kia và không bị chướng ngại. Bởi vì họ sống trong không gian đó, họ thấy đó là bình thường, họ thấy rộng lớn bao la. Còn mình thì bị kẹt. Giống như mình thấy cái hộp đựng đồ hình chữ nhật, rỗng ở bên trong, thì mình chui vô trong đó được, đi thoải mái trong đó. Nhưng nếu mình sống trong không gian 2 chiều, thì mình chỉ thấy mỗi hình chữ nhật thôi, mình đâu đi qua được đâu, cứ vô đây là chạm, là đụng. Còn nếu như không gian 3 chiều thì có thể chui vô [và] ở trong đó thoải mái. Nếu bây giờ dựng một cái hộp thật to, thật bự thì con người có thể chui vô bên này, qua đi được luôn. Còn do chúng sanh sống trong 2 chiều, vô từ hướng này thì dính bức tường, không vô được.
Cho nên chư Thiên chui vô bông hoa và sống trong bông hoa là được hết, vì trong đó cả không gian rộng lớn. Còn hướng của mình vô bị đóng lại, nên mình không vô được hướng đó. Tại mình sống trong không gian 3 chiều thôi, nên mình không vô được từ hướng đó.
Những điều đó, thì mình có thể giải thích được hiện tượng Thần thông. Cho nên chả có gì là Thần thông hết, chẳng qua là do con người mình ở tầng không gian thấp, tức là không gian 3D (3 chiều), nên không thấy được các tầng không gian kia. Thành ra mình bị chướng ngại. Và do cơ thể vật lý của mình là như vậy, sắc chất cấu tạo lên cơ thể mình thô quá, nó không đi qua được, không thấy được. Và khi Thiền định thì có thể vượt qua, bởi vì trong khi Thiền định thì có những năng lực phát ra, đó gọi là Thần thông.
Cho nên vũ trụ này, duyên khởi là gì? Là cái này có thì cái kia có, cái này sanh thì cái kia sanh. Nên bây giờ Khoa học nói, thật ra Vũ trụ này chỉ có ba thứ: Một là thông tin, thông tin gọi là Lượng tử, lượng tử tức là nhiều lắm, thông tin quá trời. Thứ hai là Rối lượng tử, rối lượng tử thật ra là cái này đan xen cái kia, cái này kết nối cái kia, cái này tác động cái kia, mà nhà Phật gọi là Duyên khởi (Duyên hệ đó), cái này tác động cái kia, cái này hút cái kia. Giống như viên nam châm hút qua hút lại, tác động qua tác động lại, đó gọi là Rối lượng tử. Hai cái đó hình thành lên một thứ gọi là không gian, cho nên có không gian này không gian kia.
Bây giờ giải thích tại sao Trái đất quay quanh Mặt trời? Tại sao Mặt trăng quay quanh Trái đất, quý vị biết không ạ? Nó quay vô hình. Sẵn đây nói luôn cho quý vị hiểu, dễ lắm, không có gì khó hết, nguyên lý rất dễ. Mình nói đơn giản, quý vị có bay được không? Không bay được! Tại sao không bay được? Nhưng con chim bay được, tại sao nó bay được? Quý vị sẽ nói ‘nó nhờ đôi cánh’. Nhờ đôi cánh, nhưng nguyên lý là tại sao nó bay được? Chim vỗ cánh thì nó bay. Nhưng vỗ cánh thì tại sao nó bay? Vỗ cánh là nhờ nó đập cánh vào không khí. Như vậy không khí chính là điểm tựa cho đôi cánh, để đôi cánh bay lên. Thực tế, mắt của người mình thấy không khí là không có, cho nên mình không bay được. Còn con chim có đôi cánh, nó đập cánh vào không khí, nên không khí chính là điểm tựa của nó. Tức là tác động để nó dựa, bay lên.
Cũng giống như máy bay, máy bay bay được cũng như vậy, tên lửa bay được cũng như vậy. Thực tế là nó tác động vào không khí, nó bám vào không khí. Nói đơn giản là bám vào không khí để bay. Nhưng cả vũ trụ này không chỉ có không khí, mà còn có những thứ khác. Bây giờ gọi là điện trường v.v… Nó có [những] thứ vô hình, mà do mắt mình kém quá nên mình nói vô hình, chứ thực tế là không có vô hình đâu, nó đầy đủ hết. Với các thiết bị quan sát được bức xạ, quan sát được sóng lượng từ, thì thấy cả vũ trụ này đầy dây sóng, sóng qua sóng lại, sóng lên sóng xuống. Và bám vào những thứ đó thì di chuyển được.
Trái đất cũng vậy, nguyên lý Trái đất đang quay quanh Mặt trời, thực tế là nó đang bám vào những đường tuyến vô hình đó, những sợi dây, lớp lớp vô hình trải ra, mà hiệu ứng gọi là ‘lăn tròn trái banh’. Giống như Thiện Trang chia sẻ bên Vật lý, [nếu] quý vị đặt một trái banh vô vòng cầu, [thì] nó tự động lăn lăn theo vòng, nó cứ quay vòng tròn hoài. Thật ra là nó đang chuyển động, chuyển động. Tức là trái banh quay quanh một lỗ tròn ở giữa. Cũng vậy, Mặt trời tạo ra một lớp tuyến, tức là một lớp lưới vô hình (theo mắt mình), nhưng thật ra lưới đó vẫn có tác dụng. Lưới sóng điện từ, gọi là lưới từ trường, thực tế là một lớp sóng. Và lớp sóng đó che được Trái đất, khiến Trái đất chạy trên lớp đó, nó bám trên lớp đó thành ra chạy quanh Mặt trời. Mặt trăng cũng vậy, bởi vì có một lớp Trái đất, Trái đất tạo ra một lớp từ trường v.v… nên nó chạy.
Quý vị hiểu nguyên lý [là] như vậy. Cho nên theo con mắt của người thì đó là vô hình, nhưng theo con mắt của chư Thiên thì họ thấy có lớp, họ bám lên, họ đi được. Họ đi được trên đó nên mình thấy họ bay được. Thực tế là họ không bay đâu, họ đi trên lớp đó, lớp đó là lớp sóng, là lớp điện từ… Mà đối với cơ thể vật chất của mình thì lớp đó vô hình, nhưng đối với chư Thiên thì lớp đó là hữu hình. Đối với các vị chứng Thần thông thì họ thấy đó là hữu hình, cho nên họ đi được. Nguyên lý là vậy thôi.
Quý vị hiểu như vậy, thì Phật giáo là gì? Khi nào mình không tạo ra nhân nữa, thì mình sẽ chấm dứt các lớp ảo ảnh vũ trụ. Thật ra ảo ảnh như vậy sẽ xuất hiện. Thì khi nào quý vị chấm dứt được các Hành, chấm dứt được Vô minh, (Vô minh duyên Hành, Hành duyên Thức)… thì [chấm dứt] các Rối lượng tử (hay là nói mình không có rối lượng tử tức là mình không có ái nữa, không nắm chấp những gì nữa hết). Hoặc là mình không có Thông tin Lượng tử nữa thì tự nhiên nó hết [ảo ảnh], gọi là ‘ái tận tức Niết-bàn’, hoặc là Vô minh hết thì đạt được Niết-bàn Vô vi, không còn sanh diệt nữa. Nguyên lý là như vậy.
Cho nên cuối cùng Phật giáo [và] Khoa học là khớp với nhau, với những gì chúng ta học tới đây. Ai hiểu được thì hiểu, không hiểu được thì thôi nha. [Phần] này khoa học cao lắm, từ từ nghe rồi tìm hiểu thêm. Nhưng chắc chắn có nhiều người nghe [sẽ] hiểu. Đó là giảng thêm cho quý vị một chút về Khoa học. Quý vị thấy bây giờ học rồi thì mới thấy chính Phật giáo Nguyên thủy mới vượt Khoa học, mới siêu. Chứ còn hồi xưa mình học Đại Thừa, thật ra chỉ là ăn ké Phật giáo Nguyên thủy thôi. Chỉ nói thêm về vũ trụ, không gian thôi, chứ thực tế nói về sanh diệt, rồi cấu tạo vi mô v.v… là thua Phật giáo Nguyên thủy. Nên học rồi thì mình biết Phật giáo Nguyên thủy mới đúng là Chánh pháp của Đức Thế Tôn. Cho nên những người không nghiên cứu Kinh tạng, không nghiên cứu A Tỳ Đàm, hoặc nghiên cứu nhưng chưa tới nên không hiểu. Chứ nếu có nghiên cứu, có thực hành thì sẽ hiểu.
(Trích từ bài giảng Tinh Hoa Kinh Luận Nguyên Thủy thứ 78 do thầy Thích Thiện Trang giảng)
Views Today : 101
Views Yesterday : 158
Views Last 7 days : 1279
Views Last 30 days : 4460
Views This Month : 2199
Views This Year : 15726
Total views : 172450