

Vấn đề thứ 4: “Tà kiến bị bệnh không cần phải chữa vì số mạng chưa hết thì sẽ hết bệnh”.
Kính thưa quý vị hữu duyên, con trước đây nghe Pháp của ngài Tịnh Không có dạy hãy tin tưởng vào số mạng, số mạng chưa hết thì dù bị bệnh cũng không thể chết. Do con không hiểu ý của ngài nên con tin và làm theo, hơn nữa còn tuyên truyền như thế, con thấy nhiều đồng tu cũng dính vấn đề này nên con xin chia sẻ về lời Phật dạy trong Kinh A Hàm và Kinh Nikaya dạy đa số là cần phải trị bệnh, trị bệnh đúng cách thì mới hết bệnh ạ!

1.Trong Kinh số 8 – Phẩm Thiện Tụ thứ 32 của Kinh Tăng Nhất A Hàm do Hòa thượng Tuệ Sỹ dịch dạy như sau:
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo: “Người bệnh tật mà thành tựu năm pháp thì không lúc nào lành bệnh được, thường nằm liệt giường chiếu. Những gì là năm? (1)Hoặc khi người bệnh không chọn đồ ăn thức uống, (2) không tùy thời ăn, (3) không thân cận y dược, (4) nhiều ưu, ưa sân, (5) không khởi lòng từ đối với người nuôi bệnh. Tỳ-kheo, đó gọi là người bệnh tật thành tựu năm pháp này, không lúc nào lành bệnh được.
Nếu lại có bệnh nhân nào thành tựu năm pháp thì sẽ được bệnh mau lành. Những gì là năm? Hoặc khi (1) bệnh nhân chọn lựa thức ăn, (2) tùy thời ăn, (3) thân cận y dược, (4) trong lòng không sầu ưu, (5) hằng khởi tâm từ đối với người nuôi bệnh. Tỳ-kheo, đó gọi là bệnh nhân thành tựu năm pháp này liền được lành bệnh.
Như vậy, Tỳ-kheo, năm pháp trước hãy niệm lìa bỏ. Năm pháp sau nên cùng phụng hành.
Link https://suttacentral.net/ea32.8/vi/tue_sy-thang?lang=vi…

2.Trong Kinh ((3.22) Người Bệnh: Gilāna – Kinh Tăng Chi Bộ do Hòa thượng Minh Châu dịch dạy như sau:
– Có ba hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, có mặt, xuất hiện ở đời. Thế nào là ba?
Ở đây, này các Tỷ-kheo, một hạng người bệnh, dầu có được ăn các món thích hợp, hay không được các món ăn thích hợp, dầu có được các thuốc men thích hợp hay không được các thuốc men thích hợp, dầu có được sự chăm sóc thích đáng hay không được sự chăm sóc thích đáng, [thì cũng] không được bình phục từ chứng bệnh ấy. [*Hạng 1: trị bệnh hay không thì cũng không hết bệnh]
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người bệnh, dầu có được ăn các món thích hợp, hay không được các món ăn thích hợp, dầu có được các thuốc men thích hợp hay không được các thuốc men thích hợp, dầu có được sự chăm sóc thích đáng hay không được sự chăm sóc thích đáng, [thì cũng] được bình phục từ chứng bệnh ấy. [*Hạng 2: Không trị bệnh cũng hết bệnh]
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người bệnh, có được ăn các món thích hợp, không phải không được, có các thuốc men thích hợp, không phải không được, có được sự chăm sóc thích đáng, không phải không được, [thì] được bình phục từ chứng bệnh ấy. [*Hạng 3: Phải trị bệnh đúng cách thì mới hết bệnh]
Ở đây, này các Tỷ-kheo, hạng người bệnh này, có được các món ăn thích hợp, không phải không được, có được các thuốc men thích hợp, không phải không được, có được sự chăm sóc thích đáng, không phải không được, [thì] được bình phục khỏi chứng bệnh ấy. Chính do duyên với hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, các món ăn thích hợp với người bệnh đã được chấp thuận, các thuốc men thích hợp với người bệnh đã được chấp thuận, sự chăm sóc thích đáng với người bệnh đã được chấp thuận. Chính do duyên với hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, các người bệnh khác cần phải được chăm sóc như vậy.
Link (quý vị kéo tới bài kinh 22 ạ) https://www.budsas.org/…/u-kinh…/tangchi03-0104.htm

Như vậy có 3 hạng người: 1 là hạng người có trị hay không trị thì cũng không hết bệnh. 2 là hạng người trị hay không trị cũng hết bệnh. 3 là hạng người phải được trị bệnh đúng cách mới hết bệnh.
Vì vậy con khuyên quý vị bị bệnh thì nên trị bệnh đúng cách ạ!
Con xin sám hối!
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật