
Kính thưa quý vị! Người học Phật luôn nêu cao tinh thần “y pháp, bất y nhân”. Trước đây, do con chỉ học theo ngài Tịnh Không mà không xem rộng kinh Phật, nên con đã truyền (dịch sách, tặng máy nghe pháp, đăng video…) và giảng theo ngài ấy. Sau này con đọc kinh, luận thì phát hiện ra nhiều điều kiến thức ngài cung cấp không khớp với kinh (không biết ngài nói từ đâu, con không tìm thấy trong kinh, có thể ngài tự suy diễn?). Nên nay con làm loạt bài này để đính chính, nhằm để không tạo và lưu truyền những kiến thức không hợp với kinh Phật. Bởi như thế thì Phật giáo mới trường tồn, không bị chia rẽ đấu tranh vì kiến thức khác nhau. Con hy vọng các đồng tu cập nhật lại kiến thức này để có kiến hòa đồng giải trong môi trường Phật giáo. Đặc biệt với quý vị đồng tu học theo ngài thì hãy buông bỏ chấp trước, đừng vì bảo vệ thầy mình mà cố chấp. Chúng ta là người học Phật với tinh thần nghiêm túc thì phải y theo kinh Phật làm chuẩn ạ! Mong quý vị thông cảm ạ! Lưu ý nhiều quý vị vì kém kiến thức nên không phân biệt được đâu là kinh của Nam truyền đâu là kinh của Bắc truyền. Con xin nhắc lại là Kinh A Hàm là kinh thuộc Hán tạng Trung Hoa của Bắc truyền – nên ngài Tịnh Không giảng sai với ngay cả Bắc truyền luôn! Thêm nữa hai tạng kinh của Nam – Bắc tương đối giống nhau ạ!

*Vấn đề thứ 5 này là về Thần thông (cũng gọi là Thần túc thông) trong 4 quả vị Thánh Thanh văn (ngài Tịnh Không còn nói thêm là tương đương với 4 quả vị của Bồ-tát Tín vị). Ngài Tịnh Không nói Sơ quả thì có 2 Thần thông (Thiên nhãn thông, Thiên nhĩ thông), Nhị quả Tư-đà-hàm có 4 loại Thần thông (giống Sơ quả thêm Tha tâm thông, Túc mạng thông), Tam quả có 5 loại Thần thông (giống Nhị quả thêm Thần túc thông), Tứ quả A-la-hán thì đủ Lục thông (như trước cộng thêm Lậu tận thông). Như Trong bài Vấn Đáp Học Phật – Kỳ 64 có đoạn ngài Tịnh Không nói như sau: “đoạn hết kiến hoặc rồi thì chứng Sơ quả, là Sơ quả Tiểu thừa. Trong Đại thừa Viên giáo, như Bồ-tát Sơ tín vị mà chúng tôi nói trên kinh Hoa Nghiêm, ở địa vị này có hai loại thần thông hiện tiền, là thiên nhãn, thiên nhĩ”. (link: https://ph.tinhtong.vn/…/van-dap-hoc-phat-ht-phap-su…). Hay trong Tập 29 – Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa ngài Tịnh Không nói như sau: “Tam quả thánh nhân A Na Hàm chỉ đắc năm thứ thần thông trước đó, tức Thiên Nhãn, Thiên Nhĩ, Tha Tâm, Túc Mạng, Thần Túc. Thần Túc là phi hành biến hóa. Bộ tiểu thuyết Tây Du Ký của Trung Quốc có nói Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép biến hóa”. Điều này được ngài lặp đi lặp lại nhiều lần nên con tin chắc rằng nhiều đồng tu quen thuộc. Tuy nhiên điều này không khớp với Kinh, Luận vì như theo Vi Diệu Pháp (cũng gọi là A Tỳ Đàm)… thì Thần thông có là nhờ Tu thiền chỉ, trong nhiều Kinh A Hàm (của Trung Hoa, Bắc truyền) và Nikaya (của Nam truyền) nói rõ tu đến Tứ thiền rồi hướng tâm đến Thần thông nào thì có Thần thông đó, và quan trọng hơn một vị chứng tới Tứ quả A-la-hán cũng có thể không có Thần thông nào. Đức Phật dạy là dù cho vị Tỳ-kheo nổi tiếng là trì kinh, trì luật nào đến mà nói pháp thì cần phải căn cứ theo kinh, luật, A Tỳ Đàm để đối chiếu, nếu không thấy tương ưng thì bỏ đi (có chỗ dịch là đuổi đi). Con xin trích dẫn các đoạn trong các kinh sau

1. Kinh Số 3 – Phẩm Tu Đà Thứ 30 – Thiên 5 Pháp – Kinh Tăng Nhất A Hàm của Bắc truyền bản dịch ngài Tuệ Sỹ và Thích Đức Thắng có đoạn như sau: Ngay lúc đó, một Thượng tọa trong chúng Tăng, tên là Quân-đầu-ba-hán đắc Tu-đà-hoàn, Kiết sử chưa diệt tận, không được Thần túc. Thượng tọa này nghĩ thầm: ‘Nay trong đại chúng, ta là hàng Thượng tọa lớn, mà Kiết sử lại chưa dứt, chưa được Thần túc. Ngày mai, ta không được đến trong thành Mãn Phú thọ thực. Song, trong chúng của Như Lai, vị Sa-di hạ tọa nhỏ nhất tên là Quân-đầu, người có Thần túc, có đại oai lực, được đến đó thọ thỉnh. Nay ta cũng nên đến kia thọ thỉnh”.
Đoạn này nói rõ ngài Quân-đầu-ba-hán đắc Tu-đà-hoàn nhưng không được Thần túc (Thần thông).
Link (đoạn này ở giữa của Kinh Số 3 ạ) https://thienphatgiao.org/kinh-tang-nhat-a-ham-tdt-p30/…

2. Bài kinh (12.70) Susīma (SA 347) – Chương 12 Tương Ưng Nhân Duyên – Kinh Tương Ưng Bộ do Hòa thượng Minh Châu dịch.
Trong bài Kinh này, có vị ngoại đạo thắc mắc các vị Tỳ-kheo đã chứng A-la-hán (Phạm hạnh đã xong), nhưng sao lại không có Thần thông. Các ngài ấy đáp là do các ngài ấy là A-la-hán Tuệ giải thoát (Trong nhiều bậc A-la-hán thì có vị chỉ chuyên tu Thiền quán mà đắc tứ quả A-la-hán nên không có Thần thông vì vậy gọi là A-la-hán Tuệ giải thoát). Sau đó vị ngoại đạo này tiếp tục tới hỏi đức Phật, đức Phật giải thích từng loại Thần thông và nói tại sao lại không liên quan đến chứng A-la-hán, và nói các vị A-la-hán này là A-la-hán Tuệ giải thoát. (Quý vị muốn biết các bậc A-la-hán khác thì xin xem bài giảng Câu Xá Luận của con ạ – con giảng đầy đủ rồi ạ). Con xin trích đoạn ngắn như sau:
Ngồi xuống một bên, Tôn giả Susīma nói với các Tỷ-kheo ấy:
– Có đúng sự thật chăng, chư Tôn giả ở trước mặt Thế Tôn đã tuyên bố chánh trí như sau: “Chúng con biết rõ rằng: ‘Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa'”?
– Thưa có vậy, này Hiền giả. [*Chứng A-la-hán].
– Nhưng, chư Tôn giả biết như vậy, thấy như vậy chắc chứng được nhiều loại Thần thông khác nhau: Một thân hiện ra nhiều thân, nhiều thân hiện ra một thân; hiện hình biến hình đi ngang qua vách, qua tường, qua núi như đi ngang hư không; độn thổ trồi lên ngang qua đất liền như ở trong nước; đi trên nước không chìm như đi trên đất liền; ngồi kiết-già đi trên hư không như con chim; với bàn tay chạm và rờ vào mặt trăng và mặt trời, những vật có oai lực, đại oai thần như vậy. Có thể sử dụng thân một cách tự tại cho đến cõi Phạm thiên?
– Thưa không phải vậy, này Hiền giả. [*Không chứng Thần túc thông]
– Vậy có phải chư Tôn giả biết như vậy, thấy như vậy, chứng được Thiên nhĩ thông thanh tịnh siêu nhân, có thể nghe hai loại tiếng: chư Thiên và loài Người, xa và gần?
– Thưa không phải vậy, này Hiền giả. [*Không chứng Thiên nhãn thông]
– Vậy có phải chư Tôn giả biết như vậy, thấy như vậy, với tâm của mình biết được tâm của các chúng sanh khác, các loài Người khác: Tâm có tham biết là tâm có tham; tâm không tham biết là tâm không tham; tâm có sân biết là tâm có sân; tâm không sân biết là tâm không sân; tâm có si biết là tâm có si; tâm không si biết là tâm không si; tâm chuyên chú biết là tâm chuyên chú; tâm tán loạn biết là tâm tán loạn. Ðại hành tâm biết là đại hành tâm; không phải đại hành tâm biết không phải là đại hành tâm. Tâm chưa vô thượng biết là tâm chưa vô thượng; tâm vô thượng biết là tâm vô thượng. Tâm Thiền định biết là tâm Thiền định; tâm không Thiền định biết là tâm không Thiền định. Tâm giải thoát biết là tâm giải thoát; tâm không giải thoát biết là tâm không giải thoát?
– Thưa không phải vậy, này Hiền giả. [*Không chứng Tha tâm thông]
– Vậy có phải chư Tôn giả biết như vậy, thấy như vậy, nhớ được nhiều đời quá khứ. Như một đời, hai đời, ba đời, bốn đời, năm đời, mười đời, hai mươi đời, ba mươi đời, bốn mươi đời, năm mươi đời, một trăm đời, hai trăm đời, một ngàn đời, một trăm ngàn đời, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp, nhiều hoại và thành kiếp. Vị ấy nhớ rằng: “Tại chỗ kia ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, thọ khổ lạc như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ kia, ta được sanh ra tại chỗ nọ. Tại chỗ ấy, ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, tuổi thọ đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ nọ, ta được sanh ra ở đây”. Như vậy, chư Tôn giả nhớ đến nhiều đời sống quá khứ cùng với các nét đại cương và các chi tiết?
– Thưa không phải vậy, này Hiền giả. [*Không chứng Túc mạng thông]
– Vậy có phải chư Tôn giả biết như vậy, thấy như vậy, với Thiên nhãn thanh tịnh siêu nhân, thấy sự sống và chết của chúng sanh. Chư Tôn giả biết rõ rằng chúng sanh, người hạ liệt kẻ cao sang, người đẹp đẽ kẻ thô xấu, người may mắn kẻ bất hạnh đều do hạnh nghiệp của họ. Những chúng sanh này làm những ác hạnh về thân, làm những ác hạnh về lời nói, những ác hạnh về ý, phỉ báng các bậc Thánh, theo tà kiến, tạo các nghiệp theo tà kiến. Những người này sau khi thân hoại mạng chung phải sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Còn những chúng sanh này làm những thiện hạnh về thân, làm những thiện hạnh về lời nói, làm những thiện hạnh về ý, không phỉ báng các bậc Thánh, theo chánh kiến, tạo các nghiệp theo chánh kiến. Những người ấy sau khi thân hoại mạng chung được sanh lên các thiện thú, cõi trời, trên đời này. Như vậy, với thiên nhãn thanh tịnh siêu nhân, các vị thấy sự sống chết của chúng sanh. Các vị biết rõ rằng chúng sanh người hạ liệt kẻ cao sang, người đẹp đẽ kẻ thô xấu, người may mắn kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của họ?
– Thưa không phải vậy, này Hiền giả. [*Không chứng Thiên nhãn minh]
– Vậy có phải chư Tôn giả biết như vậy, thấy như vậy, sau khi vượt khỏi Sắc giới, thân cảm xúc Vô sắc giới, an trú vào tịch tịnh giải thoát?
– Thưa không phải vậy, này Hiền giả. [*Không chứng Bát giải thoát]
– Hay ở đây, có phải chư Tôn giả vừa trả lời như vậy, vừa không chứng được các pháp này?
-Này Hiền giả, không có chứng được gì.
– Như thế nào?
– Thưa Hiền giả Susīma, chúng tôi chứng được Tuệ giải thoát.
Do bài kinh rất dài nên quý vị đọc từ link sau ạ (bắt đầu từ mục IV) https://suttacentral.net/sn12.70/vi/minh_chau?lang=vi…

3.Tích Truyện Pháp Cú do nhóm Thiền viện Viên Chiếu thuộc tông môn của Hoà thượng Thanh Từ dịch có câu chuyện đầu tiên nói về vị A-la-hán bị mù nên đi dẫm đạp chết rất nhiều côn trùng, các vị Tỳ-kheo khác trình lên đức Phật hỏi vị ấy có phạm giới sát sanh không, đức Phật xác định vị Trưởng lão đã chứng A-la-hán, không còn ý sát sanh nên không phạm sát sanh. Con xin trích lược đoạn sau:
Hai tân Sa-di chăm sóc Trưởng lão hết sức tận tụy, làm đủ các bổn phận từ việc lớn đến việc nhỏ. Ngày nọ, một nhóm thầy Tỳ-kheo ở xứ khác đến kính viếng Phật. Sau khi lễ Phật và thăm tám mươi Ðại Trưởng lão, họ đi tham quan tịnh xá. Ðến thất của Trưởng lão Cakkhupàla họ bàn nhau đến vấn an Ngài. Chiều hôm đó họ định vào thăm, nhưng một cơn bão dữ dội nổi lên, họ đành quay về và hẹn sáng hôm sau trở lại. Cơn mưa lớn kéo dài suốt canh một, đến canh hai thì dứt. Trưởng lão, một con người giàu nghị lực đã quen kinh hành, lần xuống hàng hiên vào canh năm, và vô tình giẫm chết rất nhiều côn trùng bò lổn ngổn trên nền đất ẩm. Các thầy Tỳ-kheo ngụ tại đó không quét dọn sớm, nên khi các thầy Tỳ-kheo ở xa đến thăm Trưởng lão, thấy đủ loại côn trùng nằm chết rải rác ngoài hàng hiên. Họ kinh ngạc lên tiếng:
– Ai đã bước đi trên lối này?
Và được trả lời:
– Thưa Tôn giả, Thầy chúng tôi.
Họ bực bội nói:
– Xem một Tỳ-kheo kìa! Khi ông ấy sáng mắt thì nằm ngủ và không tạo tội. Còn bây giờ mù mắt lại nghĩ: “Tôi sẽ kinh hành”. Và đã giết chừng ấy côn trùng. Ông ấy nghĩ mình làm đúng, nhưng thật chẳng đúng tí nào. Rồi họ bỏ đi và bạch với Phật:
– Bạch Thế Tôn! Trưởng lão Cakkhupàla nghĩ “Tôi sẽ kinh hành”, và đã giết hại nhiều côn trùng.
Thế Tôn gạn hỏi lại:
– Nhưng các ông có thấy ông ấy giết không?
– Thưa không thấy.
– Thực sự các ông không thấy ông ấy giết, cũng vậy, ông ấy không thấy côn trùng.
Này Tỳ-kheo! Người giải thoát các lậu hoặc, không còn ý sát sanh.
– Bạch Thế Tôn, vị ấy chắc chứng A-la-hán, vậy do đâu mà bị mù?
– Này các Tỳ-kheo, đó là vì lỗi lầm trong một kiếp quá khứ.
– Sao thế, bạch Thế Tôn, vị ấy đã làm gì?
– Các ông hãy lắng nghe!
(còn nhiều kinh nữa nhưng xin trích bấy nhiêu thôi ạ )
Link https://www.budsas.org/uni/u-kinh-phapcu-ev/ttpc01a.htm

*Qua câu chuyện trên chúng ta cũng thấy trái với kiến thức “Quả Tu-đà-hoàn có năng lực ly ngộ sát, vì ngay cả A-la-hán vẫn còn chưa có năng lực này” – đây là điều mà cả ngài Đại sư Ấn Quang nói cũng sai trong Văn Sao. Trong 160. Thư trả lời cư sĩ Thang Xương Hoằng của Quyển 2- Ấn Quang Văn Sao có đoạn: “Sơ Quả còn phải bảy lần sanh lên trời, bảy lần sanh vào nhân gian, nhưng đã có đạo lực tùy ý chẳng phạm Sát Giới. Do vậy, họ đi đến đâu, các loài trùng tự lìa khỏi chỗ ấy. Nên mới có câu: “Sơ Quả cày đất, trùng tránh xa bốn tấc”, huống gì là hạng Nhị, Tam, Tứ Quả ư? “
**Cho nên con xin phép thất lễ! Con hy vọng quý vị đồng tu với tinh thần khoa học, nếu muốn phản biện thì dẫn kinh của Phật để nói, chứ không nên dẫn theo lời ngài nào vì chúng ta học Phật thì lấy kinh Phật làm chuẩn! Con sợ nhất những người nói kinh Phật sai, còn thầy mình đúng. Như vậy thì chắc ai cũng có thể nói, sáng tạo tùm lum – dẫn đến Phật giáo sẽ diệt nhanh ạ! Mong quý vị hãy nghĩ cho Chánh pháp trường tồn ạ!
Con xin sám hối
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật