Chư vị có thể tải bản word và pdf tại đây ạ:
Tạng Kinh Tiểu Bộ Phật Sử bản word
Tạng Kinh Tiểu Bộ Phật Sử bản pdf
Tạng Phật Giáo Nguyên Thủy
THERAVĀDA
&*&
TẠNG KINH – TIỂU BỘ
PHẬT SỬ
(BUDDHAVAṂSA)
Việt dịch: Tỳ-khưu Indacanda
(Trương đình Dũng)
Soạn thảo và phụ lục: Thích Thiện Trang
Mục Lục
Lời người Soạn Thảo bản Kinh. 19
Bảng tóm tắt về 24 vị Phật thọ ký cho Tiền thân của Đức Phật Thích Ca khi còn làm Bồ-tát 20
CON ĐƯỜNG KINH HÀNH BẰNG CHÂU BÁU.. 24
1. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT DĪPAṄKARA (Đức Phật Nhiên Đăng). 40
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Bà-la-môn Sumedha (Thiện Tuệ) 40
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Dīpaṅkara (Nhiên Đăng). 66
2. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KOṆḌAÑÑA (Đức Phật Kiều Trần Như). 71
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Vijitāvī (Tỳ-xà-đa-tỳ) 72
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Koṇḍañña. 75
3. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT MAṄGALA (Đức Phật Cát Tường). 78
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Bà-La-Môn Suruci (Tu-lô-chi) 79
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Maṅgala (Cát Tường) 82
4. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SUMANA (Đức Phật Thiện Ý). 85
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca là Long Vương Atula (A-tu-la) 86
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sumana (Thiện Ý) 89
5. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT REVATA (Đức Phật Ly-Bà-Đa) 92
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Bà-la-môn Atideva (A-ti-đề-bà) 93
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Revata (Ly-Bà-Đa) 95
6. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SOBHITA (Đức Phật Diệu Quang) 98
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Bà-la-môn Sujāta (Thiện Sinh) 99
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sobhita (Diệu Quang) 101
7. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT ANOMADASSĪ (Vô Thượng Kiến Phật). 104
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Dạ-Xoa Có Đại Thần Lực. 105
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Anomadassī (Vô Thượng Kiến) 108
8. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PADUMA (Đức Phật Liên Hoa) 110
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Con Sư Tử Chúa. 111
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Paduma (Liên Hoa) 113
9. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT NĀRADA (Đức Phật Na-La-Đà). 116
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Đạo Sĩ Bện Tóc. 117
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Nārada (Na-La-Đà) 120
10. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PADUMUTTARA (Đức Phật Thắng Liên Hoa) 123
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Lãnh Chúa Jaṭila (Xà-đế-la) 124
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Padumuttama (Thắng Liên Hoa) 127
11. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SUMEDHA (Đức Phật Thiện Tuệ) 130
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Thanh Niên Bà-la-môn Uttara (Ưu-đa-la). 131
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sumedha (Thiện Tuệ) 134
12. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SUJĀTA (Đức Phật Thiện Sanh). 137
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Lãnh Chúa Ở Bốn Hòn Đảo, Là Vị Chuyển Luân Vương 138
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sujāta (Thiện Sanh) 141
13. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PIYADASSĪ (Đức Phật Ái Kiến) 144
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Thanh Niên Bà-la-môn Kassapa (Ca-diếp) 145
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Piyadassī (Ái Kiến) 147
14. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT ATTHADASSĪ (Đức Phật Nghĩa Kiến) 150
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Đạo Sĩ Bện Tóc Khổ Hạnh Cao Tột Susima (Tu-thi-ma) 151
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Atthadassī (Nghĩa Kiến) 153
15. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT DHAMMADASSĪ (Đức Phật Pháp Kiến) 156
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Vua Trời Sakka Purindada (Phú-lan-đà-đà) 157
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Dhammadassī (Pháp Kiến) 159
16. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SIDDHATTHA (Đức Phật Tất-Đạt-Đa) 162
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Đạo Sĩ Khổ Hạnh Maṅgala (Mãn-già-la) 163
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Siddhattha (Tất-đạt-đa) 165
17. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT TISSA (Đức Phật Đế-Sa) 168
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lợi Sujāta (Tu-xà-đa) 169
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Tissa (Đế-Sa) 171
18. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PUSSA (Đức Phật Phất-Sa). 174
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ VijiTa (Tỳ-xà-đa) 175
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Phussa (Phất-Sa) 177
19. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT VIPASSĪ (Đức Phật Tỳ-Bà-Thi). 180
Tiền Thân Của Đức Phật Thích Ca Là Long Vương Atula (A-tu-la) 181
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Vipassī (Tỳ-Bà-Thi) 183
20. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SIKHĪ (Đức Phật Thi-khí) 186
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Arindama (A-lợi-đàm-ma) 187
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sikhī (Thi-Khí) 189
21. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT VESSABHŪ (Đức Phật Tỳ-Xá-Phù). 192
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Sudassana (Tu-đạt-xa-na) 193
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Vessabhū (Tỳ-Xá-Phù) 196
22. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KAKUSANDHA (Đức Phật Câu-Lưu-Tôn) 198
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Khema (Kê-ma) 199
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Kakusandha (Câu-Lưu-Tôn) 201
23. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KONĀGAMANA (Đức Phật Câu-Na-Hàm-Mâu-Ni) 204
Tiền Thân Của Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Pabbata (Bát-bà-đa) 205
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Konāgamana (Câu-Na-Hàm-Mâu-Ni) 208
24. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KASSAPA (Đức Phật Ca-Diếp). 211
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Thanh Niên Bà-La-Môn Jotipāla (Xà-đề-bà-la) 212
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Kassapa (Ca-Diếp) 215
25. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT GOTAMA (Đức Phật Thích Ca). 219
26. CHƯƠNG TỔNG HỢP VỀ CHƯ PHẬT. 223
27.GIẢNG GIẢI VỀ VIỆC PHÂN CHIA XÁ-LỢI 227
PHẦN GIỚI THIỆU
Tập Kinh Buddhavaṃsa được xếp vào Tạng Kinh, thuộc Tiểu Bộ. Chú Giải có tên là Madhuratthavilāsinī được thực hiện do công của Ngài Buddhadatta, một trong ba vị Chú Giải Sư nổi tiếng sống vào khoảng cuối thế kỷ thứ 5 sau Công Nguyên (Hai vị kia là ngài Buddhaghosa và ngài Dhammapāla).
Về nội dung, tập Kinh Buddhavaṃsa trình bày quá trình tu tập và chứng đạt quả vị Toàn Giác của Đức Phật Gotama (Cồ Đàm), tức là Đức Phật Thích Ca đang được chúng ta thờ phượng hiện nay. Tập kinh được bắt đầu với việc đấng Phạm Thiên thỉnh cầu Đức Phật Gotama thuyết Pháp và giới thiệu sơ lược về quá trình tế độ chúng sanh của Ngài từ lúc chuyển vận Pháp Luân cho đến lúc quay trở về thành Kapilavatthu để tế độ đức vua cha Suddhodana (Tịnh Phạn). Lúc ấy, ở bờ sông Rohiṇī Ngài đã sử dụng thần thông làm hiện ra con đường kinh hành được trang hoàng bằng châu báu ở trên không trung. Cũng vào lúc đó, ngài Sārīputta (Xá-lợi-phất) đang đứng ở núi Gijjhakūṭa (Linh Thứu) tại thành Rājagaha (Vương Xá), tuy khoảng cách rất xa có thể lên đến cả ngàn cây số (?) nhưng ngài Sārīputta vẫn có thể chiêm ngưỡng được Đức Phật. Kế đó, ngài Sārīputta đã cùng năm trăm vị A-la-hán trong đó có các ngài Moggallāna (Mục-kiền-liên), Mahākassapa (Đại Ca-diếp), Anuruddha (A-na-luật), Upāli (Ưu-ba-ly), Puṇṇa (Phú-lâu-na) dùng Thần thông bay đến bên Đức Phật để hỏi Đức Phật về công hạnh nào được thực hiện trong quá khứ khiến Ngài có được oai lực cao quý như thế. Bằng trí tuệ hướng về các kiếp sống trước đây, Đức Phật đã giảng giải về lịch sử của chư Phật nhằm mục đích đem lại điều lợi ích cho chư thiên và nhân loại.
Chương kế là câu chuyện về đức Bồ-tát Sumedha (Thiện Tuệ), tiền thân của Đức Phật Gotama (Thích Ca). Đây là lời giải bày cụ thể về những điều kiện đầu tiên cần phải có của một vị Bồ-tát để đạt được sự chú nguyện (vyākaraṇa) về việc chắc chắn được thành tựu quả vị Phật Toàn Giác trong ngày vị lai: Trước hết, vị Bồ-tát phải có sự phát nguyện ban đầu (abhinīhāra), và lời phát nguyện ban đầu chỉ có hiệu quả khi nào vị Bồ-tát hội đủ tám điều kiện:
1- Bản thân là loài người.
2- Là người nam thành tựu nam căn.
3- Có chủng tử (có khả năng chứng đắc quả vị A-la-hán trong kiếp sống ấy).
4- Nhìn thấy bậc Đạo Sư (phải sanh vào lúc vị Phật đang còn tại tiền).
5- Là vị xuất gia (sống đời ẩn sĩ).
6- Hội đủ đức hạnh (chứng đắc về thiền và thần thông).
7- Có hành động hướng thượng (đến vị Phật đương thời).
8- Và có lòng ước muốn theo đuổi thực hành hạnh nguyện (Chương I: câu kệ 58).
Vị Bồ-tát cần phải thể hiện hành động hướng thượng (adhikāra) đến Đức Phật đương thời và được vị Phật ấy chú nguyện (I: 59-69). Kế đến, vị Bồ-tát cần quán xét về bản thân (I: 77-80) và các pháp tu tập cần phải thực hành để đạt đến quả vị Phật cao quý. Trong thời gian dài đăng đẳng kế tiếp, trải qua không biết là bao nhiêu kiếp sống trôi nổi luân hồi, vị Bồ-tát cần phải đạt đến sự toàn hảo về mười pháp (10 pháp ba-la-mật) là: Bố thí, Trì giới, Xuất ly, Trí tuệ, Tinh tấn, Nhẫn nại, Chân thật, Quyết định, Từ ái, và Hành xả (I: 115-165). Và mức độ của sự thực hành mười pháp này là vị Bồ-tát phải đạt đến sự toàn hảo tối thượng (paramatthapāramī). Đơn cử về pháp Bố thí, vị Bồ-tát cần phải hoàn thành năm phép đại thí (pañca mahāpariccāya) là: bố thí vợ, con, vương quốc, mạng sống, bộ phận của cơ thể.
Điểm quan trọng cần đề cập đến là thời gian kéo dài trong việc thực hành 10 pháp này kể từ lúc nhận được sự chú nguyện của vị Phật đầu tiên cho đến khi chứng đắc quả vị Toàn Giác. Đơn cử trường hợp Đức Phật Gotama: Ngài là vị Bồ-tát hạnh Trí Tuệ nên thời gian hành pháp Bồ-tát của Ngài là ngắn nhất (heṭṭhimapariccheda) gồm có 4 a-tăng-kỳ (asaṅkheyya) và 100.000 kiếp (kappa) tính từ thời điểm của đức Bồ-tát Sumedha. Còn vị Bồ-tát hạnh Đức Tin thời gian sẽ là 8 a-tăng-kỳ và 100.000 kiếp, và vị Bồ-tát hạnh Tinh Tấn thời gian sẽ là 16 a-tăng-kỳ và 100.000 kiếp.
Như thế, thời gian kéo dài của một kiếp (kappa) sẽ là bao lâu? Trong Samyuttanikāya, Đức Phật đã cho ví dụ khi giải thích vấn đề này: “Ví như, này Tỷ-kheo, có một hòn núi đá lớn, một do tuần bề dài, một do tuần bề rộng, một do tuần bề cao, không có khe hở, không có lỗ hổng, một tảng đá thuần đặc. Rồi một người đến, cứ sau một trăm năm lại lau hòn đá ấy một lần với tấm vải kàsi. Này Tỷ-kheo, hòn núi đá lớn ấy được làm như vậy có thể đi đến đoạn tận, đoạn diệt mau hơn là một kiếp”. Hoặc “Ví như, này Tỷ-kheo, có một thành bằng sắt, dài một do tuần, rộng một do tuần, cao một do tuần, chứa đầy hột cải cao như chóp khăn đầu. Một người từ nơi chỗ ấy, sau mỗi trăm năm lấy ra một hột cải. Này Tỷ-kheo, đống hột cải ấy được làm như vậy, có thể đi đến đoạn tận, đoạn diệt mau hơn là một kiếp”[1]. Như vậy là khoảng thời gian kéo dài của một kiếp.
Về định nghĩa của từ a-tăng-kỳ (asaṅkheyya), đa số các tài liệu giải thích đều cho trích dẫn ở Tạng Kinh AṅgUttaranikāya: “Này các Tỷ-kheo, có bốn vô lượng của kiếp (kappassa asaṅkheyyāni) này. Thế nào là bốn?
1- Khi kiếp chuyển thành, này các Tỷ-kheo, thật không dễ gì để ước tính có bao nhiêu năm như vậy, có nhiều trăm năm như vậy, có nhiều ngàn năm như vậy. Có nhiều trăm ngàn năm như vậy.
2- Khi kiếp đã chuyển thành và dừng lại, này các Tỷ-kheo, thật không dễ gì ước tính như vậy.
3- Khi kiếp chuyển hoại, này các Tỷ-kheo, thật không dễ gì ước tính có nhiều năm như vậy … như vậy.
4- Khi kiếp đã chuyển hoại và dừng lại, này các Tỷ-kheo, thật không dễ gì ước tính … như vậy. Này các Tỷ-kheo, có bốn vô lượng của kiếp này”[2].
Theo định nghĩa này, asaṅkheyya (a-tăng-kỳ) là một đơn vị đo thời gian và bốn asaṅkheyya (a-tăng-kỳ) thành, trụ, hoại, không sẽ tạo thành một kappa (kiếp). Theo ngữ cảnh của Buddhavaṃsa, định nghĩa asaṅkheyya (a-tăng-kỳ) như trên xem không được thích hợp lắm. Trong ngữ cảnh này, bản thân chúng tôi nghĩ rằng asaṅkheyya có thể là con số đếm theo nghĩa đơn thuần của asaṅkheyya là một con số rất lớn không thể đếm được[3]. Làm sao để giải thích 4 asaṅkheyya, 8 asaṅkheyya 16 asaṅkheyya như đã đề cập ở trên? Chúng tôi sẽ cố gắng tìm kiếm lời giải thích trong tương lai. Vả lại, chỉ riêng khoảng thời gian kéo dài của 100.000 kiếp (kappa) cũng đủ để chúng ta mường tượng ra khoảng thời gian ấy là bao lâu và công hạnh của một vị Phật Toàn Giác đối với chúng sanh là như thế nào.
Trong tập kinh Buddhavaṃsa (Phật Sử), tên của hai mươi tám vị Phật Toàn Giác thuộc thời quá khứ đã được đề cập đến nhưng chỉ trình bày sử liệu của các vị từ Đức Phật Dīpaṅkara, là vị đầu tiên đã ban lời chú nguyện cho đức Bồ-tát Sumedha, cho đến Đức Phật Gotama tức là Phật Thích Ca gồm các chi tiết như sau: Thời điểm của vị Phật tính theo kiếp (kappa), tên của vị Phật vào thời kỳ đó, số lần lãnh hội (abhisamaya), số lần của các cuộc hội tụ (samāgama). Bản thân đức Bồ-tát vào thời kỳ ấy về nguồn gốc xuất thân, tên, phẩm hạnh, hành động thù thắng đã được thực hiện đến Đức Phật, lời chú nguyện của Đức Phật. Chi tiết của vị Phật vào thời kỳ ấy gồm có: Tên của thành phố, cha và mẹ, thời gian sống tại gia, tên của ba tòa lâu đài, số lượng người nữ hầu hạ, tên vợ, tên con trai, bốn điều báo hiệu, phương tiện di chuyển lúc ra đi, thời gian hành khổ hạnh, Phạm Thiên thỉnh cầu, địa điểm chuyển vận Pháp Luân, tên hai vị Tỳ-khưu Thinh văn hàng đầu, tên vị thị giả, tên hai vị Tỳ-khưu ni Thinh văn hàng đầu, tên cội Bồ Đề, tên hai vị thí chủ hộ độ hàng đầu, tên hai vị nữ thí chủ hộ độ hàng đầu, chiều cao của Đức Phật, hào quang, tuổi thọ của Đức Phật, Niết-Bàn, bảo tháp và xá-lợi.
Cũng cần nói thêm về sự phân loại của kappa (kiếp). Có hai loại kappa (kiếp): suñña-kappa (kiếp trống không) tức là kiếp không có Đức Phật Toàn Giác, Phật Độc Giác, hoặc Chuyển Luân Vương xuất hiện, nghĩa là kiếp không có những nhân vật có đức hạnh sanh lên. Và a-suñña-kappa (kiếp không trống không) là có năm hạng: sāra-kappa (có một vị Phật Toàn Giác xuất hiện), maṇḍa-kappa (có hai …), vara-kappa (có ba …), sāramaṇḍa-kappa (có bốn …), và bhadda-kappa (có năm vị Phật Toàn Giác xuất hiện); nhiều vị Phật hơn nữa trong một kiếp là không có. Thứ tự các vị Phật được sắp xếp theo các kappa (kiếp) được trình bày như sau:
– Sāramaṇḍa-kappa: Bốn vị Phật là Taṇhaṅkara, Medhaṅkara, Saraṇaṅkara, và Dīpaṅkara (1)
– Sāra-kappa: Một vị Phật là Koṇḍañña (2)
– Sāramaṇḍa-kappa: Bốn vị Phật là Maṅgala, Sumana, Revata, Sobhita (3-6)
– Vara-kappa: Ba vị Phật là Anomadassī, Paduma, Nārada (7-9)
– Sāra-kappa: Một vị Phật là PadumUttara (10)
– Maṇḍa-kappa: Hai vị Phật là Sumedha, Sujāta (11-12)
– Vara-kappa: Ba vị Phật là Piyadassī, Atthadassī, Dhammadassī (13-15)
– Sāra-kappa: Một vị Phật là Siddhattha (16)
– Maṇḍa-kappa: Hai vị Phật là Tissa, Phussa (17-18)
– Sāra-kappa: Một vị Phật là Vipassī (19)
– Maṇḍa-kappa: Hai vị Phật là Sikhī, Vessabhū (20-21)
– Bhadda-kappa: Năm vị Phật là Kakusandha, Koṇāgamana, Kassapa, Gotama (22-25), và Đức Phật Metteyya vào thời vị lai.
Về sử liệu của các vị Phật Toàn Giác này, có các điểm đáng được lưu ý như sau: Các Ngài đều hiện khởi ở Jambudīpa (Ấn Độ). Đức Phật Gotama (Thích Ca) của chúng ta có nhiều điểm thua sút so với các vị khác: Tuổi thọ ngắn nhất (80 năm), dài nhất là 100.000 năm của các vị Dīpaṅkara, Koṇḍañña, Anomadassī, Paduma, PadumUttara, Atthadassī, Dhammadassī, Siddhattha, Tissa). Thời gian hành khổ hạnh dài nhất (6 năm), ngắn nhất là 7 ngày của các vị Sobhita, Nārada, PadumUttara, Dhammadassī, Kassapa. Chiều cao, tuổi thọ thời gian sống tại gia, hào quang phát ra đều thua sút tất cả các vị khác. Về sự ra đi vĩ đại, trong số 25 vị Phật đã được trình bày chi tiết, có sáu vị sử dụng phương tiện voi, sáu vị khác sử dụng phương tiện cỗ xe, năm vị có cả Đức Phật Gotama sử dụng phương tiện ngựa, bốn vị sử dụng phương tiện là tòa lâu đài, ba vị sử dụng phương tiện kiệu khiêng, và một vị đi bộ. Về xuất thân, chỉ có ba vị Phật xuất thân dòng Bà-la-môn là Kakusandha, Konāgamana, Kassapa, các vị còn lại đều xuất thân dòng Sát-đế-lỵ. Các yếu tố khác như là cội cây Giác Ngộ, hành động hướng thượng, số lần của các cuộc hội tụ, v.v… đều có sự khác biệt.
Về hình thức, tập kinh này được thực hiện dựa theo lối trường thi (tương tợ như thể Mahā Kāvya của ngôn ngữ Sanskrit) gồm nhiều câu kệ (gāthā) hợp thành. Mỗi câu kệ được ghi thành 2 dòng và được chia làm 4 pāda; thông thường mỗi câu kệ như vậy là một câu văn hoàn chỉnh về phương diện văn phạm.
Về nguyên tác Pāli, chúng tôi căn cứ vào văn bản Pali La tinh từ Compact Disk BUDSIR IV của trường đại học Mahidol ở thủ đô Bangkok, Thái Lan. Văn bản của Tạng Thái Lan chỉ cho số thứ tự ở đầu các chương và không ghi số thứ tự cho mỗi một câu kệ nên có nhiều khó khăn trong việc trích lục. Trong quá trình phiên dịch, chúng tôi đã ghi lại số thứ tự căn cứ vào văn bản Pāli của hội Pali Text Society (Anh Quốc), theo thói quen thường gọi là Tạng Anh. Những đoạn thơ có trong Tạng Thái nhưng không thấy ở Tạng Anh sẽ được nhận diện do không có ghi số thứ tự; ngược lại những đoạn được thêm vào từ Tạng Anh sẽ được đặt vào dấu ngoặc [ ] và ghi rõ ở phần cước chú. Văn bản Buddhavaṃsa-pāli của các xứ quốc giáo như Sri Lanka, Thái Lan, Miến Điện, Cam-pu-chia, Anh có nhiều điểm sai khác về từ ngữ hoặc cấu trúc của một số câu kệ do kết quả của việc hiệu đính đã được thực hiện riêng rẽ của mỗi quốc gia trong thời gian sau này. Sự khác biệt này không làm ành hưởng đến nội dung tổng quát của tập kinh. Chúng tôi không trình bày những điểm khác biệt này trong bản dịch của chúng tôi.
Về khía cạnh dịch thuật, có một số điểm cần được nêu lên như sau: Về các thì của động từ, trong nguyên tác có nhiều hành động ở vào thời quá khứ được trình bày ở thời hiện tại và một vài hành động ở vào thời vị lai lại được trình bày ở thời quá khứ. Chúng tôi ghi lại các thì theo sát văn bản nghĩ rằng những điểm này dễ dàng nhận diện qua ngữ cảnh và không làm xáo trộn ý nghĩa. Một số từ dịch được ghi lại theo lời giải thích của Chú Giải. Đa số các phần cước chú đều được căn cứ vào Chú Giải, lời giải thích nào của người dịch sẽ được ghi rõ trong ngoặc đơn (ND). Các đơn vị đo lường được tính dựa theo tài liệu Thái Lan Vinayamukha của ngài Mahasamaṇa Chao.
Về phương thức trình bày, thay vì sắp xếp tập kinh Buddhavaṃsa thành 28 chương theo văn bản, chúng tôi đã tách riêng Chương Dẫn Nhập và bắt đầu đánh số 27 chương kế tiếp theo thứ tự của 25 vị Phật khởi đầu là Đức Phật Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) cho đến Đức Phật Gotama (Thích Ca) và hai chương cuối cùng của phần kết thúc. Lý dó của việc làm này để số thứ tự của các chương phù hợp với thứ tự xuất hiện của các vị Phật hầu giúp cho việc tham khảo được phần thuận tiện. Về việc trình bày tập kinh theo lối song ngữ, chúng tôi có các dụng ý sau:
1- Nhấn mạnh cho độc giả thấy được rằng tập kinh này được lưu truyền theo hình thức thơ ca và đây là nét phong phú về hình thức của nền văn chương truyền khẩu của Phật Giáo. Chúng tôi cố tránh việc tạo nên ngộ nhận trong sự thâu thập kiến thức Phật Giáo của quý vị.
2- Giúp cho độc giả người Việt có được văn bản Pāli để tham khảo lúc cần thiết, đồng thời cũng thuận tiện cho quý độc giả dễ dàng kiểm tra lại chất lượng của lời dịch Việt. Chúng tôi đã ghi lại các câu kệ thơ Pāli bằng dạng chữ nghiêng xen kẽ với lời dịch Việt theo lối văn xuôi bằng dạng chữ đứng; mỗi câu kệ Pāli tương đương với hai hoặc ba dòng văn Việt được trình bày thành từng đoạn tách biệt. Hầu hết các câu văn nói khi được dịch sang tiếng Việt được trình bày bằng dạng chữ nghiêng để dễ phân biệt.
Cũng cần nói thêm về mục đích của chúng tôi trong khi nghiên cứu tài liệu này nhằm rèn luyện kiến thức Pāli của cá nhân, chú trọng về việc tìm hiểu ý nghĩa và cấu trúc văn phạm Pāli ở thể loại gāthā (kệ thơ). Vì lý do này, lời văn tiếng Việt được cố ý ghi lại rất gần với nguyên tác nhằm thuận tiện cho việc kiểm tra ôn luyện của cá nhân, đồng thời có thể giảm bớt phần nào khó nhọc cho quý độc giả có đồng sở thích nghiên cứu và học hỏi lời Phật dạy qua văn bản gốc. Tuy nhiên, chúng tôi hy vọng rằng lời văn tiếng Việt cũng tạm đủ phần trong sáng ngõ hầu giúp cho quý độc giả phổ thông hiểu được nội dung của tập kinh. Do thời gian của chúng tôi rất hạn hẹp nên thời gian đầu tư cho công việc ghi lại tiếng Việt của tài liệu này rất hạn chế, vì thế không tránh khỏi những điều thiếu sót. Ngưỡng mong quý độc giả niệm tình hỷ xả. Mọi sự góp ý phê bình xin email về: [email protected]
Nhân đây, chúng tôi cũng xin chân thành tán dương sự sách tấn và ủng hộ của quý vị Phật Tử hữu ân: Dr. Bình Anson, gia đình Chú Lương Xuân Lộc, gđ. Phạm Trọng Độ, gđ. Lý Hoàng Anh, Cô Tư Khánh Huy và nhóm Phật Tử hải ngoại, Bà Ba Diệu Đài, Cô Diệu Bình (Sáu Dép) và các con cháu, gđ. Trương Tuyết Anh, Chú Nguyễn Hữu Danh, Cô Nguyễn Ngọc Vivian, Cô Kim Leung, Phật tử Ngọc Ngân, v.v… Thành tâm cầu chúc quý vị luôn giữ vững niềm tin và thành tựu được nhiều kết quả trong công việc tu tập giải thoát cũng như hộ trì Tam Bảo.
Công đức này xin dâng đến Hòa Thượng trụ trì chùa Sri Jayawardhanaramaya, Colombo, Tích Lan, đã tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho chúng tôi trong công việc tu học và nghiên cứu Phật Pháp thời gian qua.
Mong sao hết thảy chúng sanh đều được tấn hóa trong ánh hào quang của Chánh Pháp.
Colombo, ngày 27 tháng 12 năm 2005
Tỳ-khưu Indacanda
(Trương Đình Dũng)
-ooOoo-
Lời người Soạn Thảo bản Kinh
Chúng tôi dựa vào bản dịch được lưu thông trên trang web: www.budsas.org của Tỳ-khưu Indacanda (Trương Đình Dũng)để soạn thảo thành bản kinh lưu thông này. Việc chúng tôi làm là tra cứu thêm vào các danh từ Hán Việt cho những độc giả cảm thấy quen thuộc với đặc thù của nền Phật giáo Việt Nam là từ Bắc truyền nhiều. Thứ hai là chúng tôi thêm phần tiêu đề cho từng mục, qua đó làm mục lục cho bản kinh để được rõ ràng nội dung và tra cứu thuận tiện hơn. Thứ ba là, chúng tôi cũng làm bảng tổng kết về 24 vị Phật quá khứ và tiền thân của Đức Phật Thích Ca (Gotama) trong thời 24 vị Phật ấy. Thứ tư, chúng tôi đã bỏ đi chữ Pāli trong nguyên bản dịch có là nhằm giúp cho những người bình thường dễ tiếp cận bản kinh hơn, còn đối với những vị có trình độ cao, có nhu cầu tra cứu hay học tập tiếng Pāli thì nên tham khảo bản gốc có chữ Pāli để tra cứu chính xác hơn. Ngưỡng mong việc làm này của chúng tôi mang đến sự lợi lạc cho những ai hữu duyên.
Chân thành cảm ơn!
Paris, tháng 2 năm 2026
Thích Thiện Trang
-ooOoo-
Bảng tóm tắt về 24 vị Phật thọ ký cho Tiền thân của Đức Phật Thích Ca khi còn làm Bồ-tát
| TT | Đức Phật | Tiền Thân | Thời gian |
| 1 | Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) | Bà-la-môn Sumedha (Thiện Tuệ) | 4 a-tăng-kỳ + 100.000 Đại kiếp về trước |
| 2 | Koṇḍañña (Kiều Trần Như) | Sát-Đế-Lỵ Vijitāvī (Tỳ-xà-đa-tỳ) | Sau Đức Phật Nhiên Đăng nhưng rõ số kiếp cụ thể (trong kinh ghi vô số kiếp) |
| 3 | Maṅgala (Cát Tường) | Bà-La-Môn Suruci (Tu-lô-chi) | Sau Đức Phật Kiều Trần Như nhưng rõ số kiếp cụ thể (trong kinh ghi vô số kiếp) |
| 4 | Sumana (Thiện Ý) | Long vương Atula (A-tu-la) | |
| 5 | Revata (Ly-Bà-Đa) | Bà-la-môn Atideva (A-ti-đề-bà) | |
| 6 | Sobhita (Diệu Quang) | Bà-la-môn Sujāta (Thiện Sinh) | |
| 7 | Anomadassī (Vô Thượng Kiến) | Dạ-Xoa Có Đại Thần Lực | Sau Đức Phật Diệu Quang nhưng rõ số kiếp cụ thể (trong kinh ghi vô số kiếp) |
| 8 | Paduma (Liên Hoa) | Sư Tử Chúa | |
| 9 | Nārada (Na-La-Đà) | Đạo Sĩ Bện Tóc | |
| 10 | Padumuttara (Thắng Liên Hoa) | Lãnh Chúa Jaṭila (Xà-đế-la) | 100.000 kiếp trước |
| 11 | Sumedha (Thiện Tuệ) | Thanh niên Bà-la-môn Uttara (Ưu-đa-la) | 30.000 kiếp trước |
| 12 | Sujāta (Thiện Sanh) | Lãnh chúa 4 hòn đảo, là Chuyển luân Thánh vương | |
| 13 | Piyadassī (Ái Kiến) | Thanh Niên Bà-la-môn Kassapa (Ca-diếp) | 1.800 kiếp trước |
| 14 | Atthadassī (Nghĩa Kiến) | Đạo Sĩ Bện Tóc Khổ Hạnh Cao Tột Susima (Tu-thi-ma) | |
| 15 | Dhammadassī (Pháp Kiến) | Vua Trời Sakka (Đao-Lợi) Purindada (Phú-lan-đà-đà) | |
| 16 | Siddhattha (Tất-Đạt-Đa) | Đạo Sĩ Khổ Hạnh Maṅgala (Mãn-già-la) | 94 kiếp trước |
| 17 | Tissa (Đế-Sa) | Sát-Đế-Lợi Sujāta (Tu-xà-đa) | 92 kiếp trước |
| 18 | Phussa (Phất-Sa) | Sát-Đế-Lỵ Vijita (Tỳ-xà-đa) | |
| 19 | Vipassī (Tỳ-Bà-Thi) | Long Vương Atula (A-tu-la) | 91 kiếp trước |
| 20 | Sikhī (Thi-Khí) | Sát-Đế-Lỵ Arindama (A-lợi-đàm-ma) | 31 kiếp trước |
| 21 | Vessabhū (Tỳ-Xá-Phù) | Sát-Đế-Lỵ Sudassana (Tu-đạt-xa-na) | |
| 22 | Kakusandha (Câu-Lưu-Tôn) | Sát-Đế-Lỵ Khema (Kê-ma) | Hiền kiếp hiện nay |
| 23 | Konāgamana (Câu-Na-Hàm-Mâu-Ni) | Sát-Đế-Lỵ Pabbata (Bát-bà-đa) | |
| 24 | Kassapa (Ca-Diếp) | Thanh Niên Bà-La-Môn Jotipāla (Xà-đề-bà-la) |
SUTTANTAPIṬAKE KHUDDAKANIKĀYASSA
TẠNG KINH – TIỂU BỘ
BUDDHAVAṂSO
PHẬT SỬ
Namo Tassa bhagavato arahato sammāsambuddhassa.
Kính lễ Đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, đấng Chánh Biến Tri!
–ooOoo–
CHƯƠNG DẪN NHẬP:
CON ĐƯỜNG KINH HÀNH BẰNG CHÂU BÁU
Khi ấy[4], vị Phạm Thiên Sahampati chúa tể của thế gian đã chắp tay thỉnh cầu Đức Phật rằng: “Ở đây có những chúng sanh có bản chất ít bị ô nhiễm, xin Ngài hãy vì lòng bi mẫn thuyết giảng Giáo Pháp đến hạng chúng sanh này”.
Đức Thế Tôn, vị chúa tể của thế gian và là đấng tối thượng của loài người, đã được hội chúng Phạm Thiên chắp tay lên thỉnh cầu rằng: “Ở đây có những chúng sanh có bản chất ít bị ô nhiễm, xin Ngài hãy vì lòng bi mẫn thuyết giảng Giáo Pháp đến hạng chúng sanh này.
Xin đấng Thiện Thệ hãy thuyết giảng Giáo Pháp. Xin Ngài hãy thuyết giảng đạo lộ Bất Tử. Hỡi đấng Lãnh Đạo, vì lòng bi mẫn đối với thế gian xin Ngài hãy thuyết giảng Giáo Pháp.
Lòng bi mẫn đối với tất cả chúng sanh đã sanh khởi đến Ngài là vị đã thành tựu toàn vẹn trí tuệ và đức hạnh (Minh Hạnh Túc) như thế ấy, là đấng Quang Minh có thân mạng cuối cùng, là đức Như Lai không người sánh kịp”.
Nghe vậy, Đức Thế Tôn bậc Đạo Sư đã nói lời này:
“Những ai có Tai nghe hãy cởi trói niềm tin. Các cánh cửa bất tử là không còn che lấp đối với các vị ấy. Này Phạm Thiên, do suy nghĩ là Tai hại nên Ta đã không thuyết giảng cho các chúng sanh về Giáo Pháp tuyệt vời đã được thuần thục”.
Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn, đấng Hiền Triết cao thượng, vị có lòng bi mẫn đối với những người cần được huấn luyện, đã khởi đầu từ cội cây Nigrodha của những người chăn dê.
Với sự ra đi theo tuần tự, Đức Thế Tôn đã ngự đến Bārāṇasī. Khi ấy, Ngài đã ngồi xuống trong chính tư thế kiết già cao quý ấy.
Và Ngài đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp về Khổ, về sự sanh khởi của Khổ, về Diệt, và về Đạo Lộ tối thượng đến nhóm năm vị.
Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn đã chuyển vận điều ấy đến nhóm ẩn sĩ năm vị ấy cùng với hội chúng Phạm Thiên gồm mười tám koṭi vị[5].
Trong lần tụ hội thứ nhất, Koṇḍañño (Kiều Trần Như), Bhaddiyo, Vappo, Mahānāmo, và Assaji đã đạt được sự lãnh hội Giáo Pháp.
Khi ấy, tất cả đã được huấn luyện theo tuần tự từ vị này đến vị khác cùng với hội chúng Phạm Thiên gồm mười tám koṭi vị.
Khi ấy, trong lần tụ hội thứ nhất đã có quả vị Nhập Lưu. Với sự ra đi theo tuần tự, Ngài đã ngự đến Rājagaha (Vương Xá).
Vị Hiền Triết cao thượng đã ngự tại đại Tu viện Veḷuvana. Và sau khi nghe được điều ấy, (đức vua) Bimbisāra (Bình Sa Vương) đã đi đến gặp Đức Thế Tôn.
Đám tùy tùng là đông đảo với mười một nahuta (110.000) người[6]. (Đức vua) đã cúng dường đèn, hương thơm, nhang, tràng hoa, v.v… đến Đức Thế Tôn.
Khi ấy tại chính cuộc hội tụ này, Ngài đã thuyết giảng về Tai hại của các dục đến vị vua lãnh tụ cho đến khi chấm dứt cuộc thuyết giảng.
Đã có sự lãnh hội Giáo Pháp của tám mươi bốn ngàn người. Nghe được điều ấy, vua cha đã phái đi chín vị sứ giả.
Cùng với chín ngàn tùy tùng, họ đã cầu xin đấng Hiền Triết về việc xuất gia. Họ và đoàn tùy tùng chín ngàn người đã đạt đến phẩm vị A-la-hán.
Cuối cùng, vị Kāḷudāyi ấy sau khi đạt được hình tướng Tỳ-khưu cùng với một ngàn tùy tùng đã mời thỉnh Đức Thế Tôn.
Sau khi nhận lời thỉnh mời, đấng thực hành đạo lộ vĩ đại, vị Sakya cao thượng, đã lên đường cùng với hai mươi ngàn vị Tỳ-khưu.
Với sự ra đi theo tuần tự, Ngài đã ngự đến Kapilavatthu (Ca-tỳ-la-vệ). Vị ấy đã thực hiện điều kỳ diệu ở bờ sông Rohiṇī.
Vị Sakya cao thượng đã ngồi xuống ở trung tâm với thế kiết-già ấy. Đức Thế Tôn đã thuyết giảng Giáo Pháp về (Bổn Sanh) VessanTara vĩ đại đến người cha. Đã có sự lãnh hội Giáo Pháp của tám mươi bốn ngàn người.
(Đức Phật quán rằng:) “Bởi vì chư thiên và đám người này không biết được Đức Phật đấng Tối Thượng Nhân này là như thế nào, (không biết được) năng lực của Thần thông và năng lực của trí tuệ là như thế nào, (không biết được) Phật lực của đấng tế độ chúng sanh là như thế nào.
Bởi vì chư thiên và đám người này không biết được Đức Phật đấng Tối Thượng Nhân này là như vầy, (không biết được) năng lực của Thần thông và năng lực của trí tuệ là như vầy, (không biết được) Phật lực của đấng tế độ chúng sanh là như vầy.
Như vậy, Ta sẽ thị hiện Phật lực tối thượng. Ta sẽ làm hiện ra con đường kinh hành được trang hoàng bằng châu báu ở trên không trung”.
Chư thiên thuộc địa cầu, thuộc cõi Tứ Đại Thiên Vương, thuộc cõi Đạo Lợi, thuộc cõi Dạ Ma, thuộc cõi Đẩu Suất, thuộc cõi Hóa Lạc Thiên, thuộc cõi Tha Hóa Tự Tại, luôn cả đoàn tùy tùng thuộc cõi Phạm Thiên nữa đều hoan hỷ và đã tạo nên tiếng hò reo vang dội.
Khi ấy, sau khi chứng kiến điều kỳ diệu phi thường, quả địa cầu cùng với các cõi trời đã được chiếu sáng và vô số khoảng không gian tối đen dầy đặc phân chia các cõi thế giới đều bị tiêu tan.
Ánh sáng chói lọi rực rỡ đã hiện ra bên dưới, bên trên, chiều ngang, và chiều dọc ở giữa các hạng thiên nhân, càn-thát-bà, nhân loại, và quỷ sứ ở cả hai nơi: ở thế gian này và ở thế giới khác.
Được chư thiên và nhân loại cúng dường, đấng Đạo Sư, bậc Tối Thượng của chúng sanh, không ai vượt trội, là nhà lãnh đạo có đại oai lực có trăm tướng mạo về phước báu, đã thị hiện điều kỳ diệu phi thường.
Trong cuộc hội tụ ấy, đấng Đạo Sư đấng Chiến Thắng, sau khi bay lên trên bề mặt không trung, đã làm hiện ra ngọn núi Sineru có con đường kinh hành xinh đẹp.
Trong sự hiện diện của đấng Chiến Thắng, chư thiên của mười ngàn thế giới đã kính lễ đức Như Lai. Họ đã thực hiện sự cúng dường đến Đức Phật.
Khi được thỉnh cầu bởi vị thiên nhân cao quý, bậc Hữu Nhãn ấy, đấng Tối Thượng Nhân, vị Lãnh Đạo Thế Gian, sau khi quán xét về điều lợi ích đã làm hiện ra con đường kinh hành được hoàn thành khéo léo và đã được thực hiện bằng tất cả các loại châu báu.
Đức Thế Tôn đã thuần thục về ba điều kỳ diệu là: Thần thông, tài thuyết giảng, và sự giáo hóa. Đấng Lãnh Đạo Thế Gian đã làm hiện ra con đường kinh hành được hoàn thành khéo léo và đã được thực hiện bằng tất cả các loại châu báu.
Ở tại mười ngàn thế giới, Ngài đã thị hiện theo tuần tự những con đường kinh hành làm bằng châu báu giống như các cột trụ ở ngọn núi Sineru tối thắng.
Sau khi vượt qua mười ngàn thế giới, đấng Chiến Thắng đã tạo ra con đường kinh hành làm toàn bằng vàng ở bên cạnh con đường kinh hành làm bằng châu báu.
Cả hai con đường đều tương đương, được lót nền bằng vàng miếng. Các lan can đều toàn bằng vàng đã được thực hiện ở cả hai bên.
Được thực hiện bằng các loại châu báu, được rải rắc lớp cát là ngọc ma-ni và ngọc trai, con đường rọi sáng khắp cả các phương giống như ánh mặt trời đã mọc lên.
Trong việc đi kinh hành ấy, vị thông thái, bậc Toàn Giác, đấng Chiến Thắng, rực rỡ với ba mươi hai tướng trạng cao quý, đã đi kinh hành ở con đường kinh hành.
Tất cả chư thiên đã tụ hội lại rải rắc xuống bông hoa mạn-đà-la, hoa sen, hoa san hô thuộc về cõi trời (tán thán) sự việc đi kinh hành (của Đức Phật).
Hội chúng chư thiên thuộc mười ngàn thế giới đã tụ hội lại chiêm ngưỡng Đức Phật. Trong lúc kính lễ, họ hớn hở, vui mừng, hoan hỷ hạ thấp người xuống.
Chư thiên ở cõi Đạo Lợi, cõi Dạ Ma, luôn cả cõi Đẩu Suất, chư thiên ở cõi Hóa Lạc Thiên và chư thiên ở cõi Tha Hóa Tự Tại chiêm ngưỡng vị Lãnh Đạo Thế Gian với tâm phấn khởi hân hoan.
Cùng với chư thiên, các hạng càn-thát-bà, nhân loại, quỷ sứ, các loài rồng, thiên điểu, luôn cả loài kim-sí-điểu, nhìn thấy đấng tế độ chúng sanh có lòng bi mẫn ấy giống như mặt trăng tròn đã mọc lên ở ngay trên bầu trời.
(Chư thiên) ở các cõi Quang Âm Thiên, Biến Tịnh Thiên, Quảng Quả Thiên, và Vô Tưởng Thiên với trang phục vô cùng tinh khiết thanh bạch đứng chắp tay.
Hơn nữa, các vị còn rắc xuống bông hoa mạn-đà-la năm màu được trộn lẫn với bột phấn gỗ đàn hương và vung vẫy các tấm vải ở trên không trung (ca ngợi rằng): “Ôi Đấng Chiến Thắng, bậc có lòng bi mẫn tế độ chúng sanh.
Ngài là vị thầy, là ngọn cờ, là biểu hiện, là trụ cột của chúng sanh, là nơi chốn nâng đỡ, là ngọn đèn (là hòn đảo)[7], là bậc tối thượng của loài hai chân”.
(Với vẻ) hớn hở, vui mừng, hoan hỷ, chư thiên thuộc mười ngàn thế giới có đại thần lực vây quanh lại tỏ sự tôn kính.
Với tâm tư hớn hở tín thành, các thiên nhân và các tiên nữ cúng dường những bông hoa ngũ sắc đến bậc Nhân Ngưu.
Chiêm ngưỡng vị ấy, hội chúng chư thiên (khởi tâm) tín thành, có tâm tư hoan hỷ, rồi cúng dường những bông hoa ngũ sắc đến bậc Nhân Ngưu (tán thán rằng):
“Ôi thật là điều kỳ diệu ở thế gian! Thật là phi thường khiến lông dựng đứng! Điều kỳ diệu khiến lông dựng đứng giống như việc này trước đây chưa từng xảy ra!”
Sau khi nhìn thấy điều kỳ diệu ở trên bầu trời, các thiên nhân ấy đã ngồi xuống ở cung điện của mỗi một vị và nở nụ cười vang vang.
Các vị ngự ở không trung và ngự ở trên đất liền trang phục bằng lá cỏ, chắp tay lên nghiêng mình kính lễ (với vẻ) hớn hở, vui mừng, hoan hỷ.
Ngay cả các loài rồng trường thọ có phước báu và đại thần lực cũng hoan hỷ lễ bái và cúng dường đến bậc Tối Thượng Nhân.
Sau khi nhìn thấy điều kỳ diệu ở trên bầu trời, các vị xướng lên những bài đồng ca ở khoảng không gian trên bầu trời và trình tấu những chiếc trống da.
Sau khi nhìn thấy điều kỳ diệu ở trên bầu trời, nhiều vị cũng đã biểu diễn các tù và vỏ ốc, có các phèng la nữa, và luôn cả những chiếc trống con ở trên không trung.
(Rồi tán thán rằng:) “Quả nhiên, điều phi thường khiến lông dựng đứng đã sanh khởi đến chúng ta ngày hôm nay. Chúng ta đạt được sự thành tựu lợi ích bền vững. Thời điểm của chúng ta đã đến rồi”.
Khi nghe rằng: “Đức Phật!” niềm hỉ lạc đã tức thời sanh khởi đến các vị ấy. Họ đã đứng yên, chắp tay, thốt lên rằng: “Đức Phật! Đức Phật!”
Và ở trên không trung, nhiều hạng chúng sanh chắp tay, thốt lên lời tán thán, ca ngợi, cổ vũ, reo hò.
Các vị ca hát, hò hét, tấu nhạc, vỗ tay, và nhảy múa. Hơn nữa, các vị còn rắc xuống bông hoa ngũ sắc, bông hoa mạn-đà-la được trộn lẫn với bột phấn gỗ đàn hương.
(Họ thốt lên rằng:) “Hỡi bậc Đại Hùng, tương tợ như dấu hiệu của bánh xe ở hai bàn chân của Ngài có ngọn cờ, lưỡi tầm sét, huy hiệu, sự hưng thịnh, và gậy móc câu là vật tô điểm.
Không có ai tương đương về dáng vóc, về giới, về định, về tuệ. Ngài ngang bằng với các bậc không thể sánh bằng về sự giải thoát và trong việc chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Sức mạnh tự nhiên trong cơ thể của Ngài là sức mạnh của mười con voi. Không ai sánh bằng Ngài về năng lực Thần thông trong việc chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Các vị hãy kính lễ bậc Đại Hiền Triết, đấng Từ Bi, vị Chúa Tể Thế Gian đã được thành tựu tất cả các đức hạnh và đã đạt được toàn bộ các chi phần như thế ấy.
Ngài xứng đáng tất cả các sự tôn kính, ca tụng, đảnh lễ, tán dương, lễ bái, và cúng dường.
Bạch đấng Đại Hùng, ở trên thế gian bất cứ những ai nên được đảnh lễ, những ai xứng đáng sự đảnh lễ, Ngài là vị đứng đầu tất cả. Người bằng Ngài không tìm thấy được”.
Sāriputta có đại trí tuệ, thông thạo về định và thiền, chiêm ngưỡng đấng Lãnh Đạo Thế Gian dầu đang đứng ở núi Gijjhakūṭa (Linh Thứu).
Vị ấy nhìn thấy đấng Nhân Ngưu trông giống như cây Sālā chúa nở hoa đều khắp, tương tợ như mặt trăng ở trên bầu trời, y như là mặt trời lúc chính ngọ.
Vị ấy nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian rực rỡ ánh hào quang trông giống như cây trụ đèn đang cháy rực, tương tợ như mặt trời hừng đông đã ló dạng.
Sāriputta đã tức thời tựu hội lại năm trăm vị Tỳ-khưu là những vị có các Lậu hoặc đã tận, không còn ô nhiễm, có các phận sự đã được hoàn thành như thế ấy (nói rằng):
“Đức Phật đã làm hiện rõ điều kỳ diệu tên là ‘Sự phô bày thế giới’. Chúng ta cũng sẽ đi đến nơi ấy và chúng ta sẽ đảnh lễ đấng Chiến Thắng.
Hãy đến, tất cả chúng ta sẽ đi. Chúng ta sẽ hỏi đấng Chiến Thắng. Chúng ta sẽ xua tan mối hoài nghi sau khi nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian”.
Sau khi đáp lại rằng: “Lành thay!” các vị thông thái ấy, có các căn được hộ trì, đã cầm lấy y và bình bát rồi mau chóng đi đến.
Bậc đại trí tuệ Sāriputta đã đi đến bằng Thần thông cùng với các vị Lậu Tận đã được rèn luyện trong sự rèn luyện tối thượng, không còn ô nhiễm.
Được tháp tùng bởi các vị Tỳ-khưu ấy, vị có hội chúng đông Sāriputta đã đi đến bằng Thần thông tợ như vị thiên nhân đang đùa giỡn ở trên không trung.
Sau khi ngăn lại tiếng tằng hắng và sự khịt mũi, các vị có đức hạnh đã tiến đến gần bậc Toàn Giác với sự kính cẩn, thận trọng.
Sau khi đến gần, các vị nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian, bậc tự mình chứng ngộ, vị Anh Hùng, đã ngự lên ở trên không trung trông tợ như mặt trăng ở trên bầu trời.
Các vị nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian tương tợ như là cây trụ đèn đang cháy rực, như là tia chớp ở trên không trung, như là mặt trời lúc chính ngọ.
Toàn bộ năm trăm vị Tỳ-khưu nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian tương tợ như là hồ nước sâu thẳm không bị chao động, như là đóa hoa sen đang nở rộ.
Hớn hở, vui mừng, hoan hỷ, các vị đã chắp tay lên và trong lúc kính lễ các vị quỳ xuống ở dấu hiệu bánh xe (nơi bàn chân) của bậc Đạo Sư.
Vị có đại trí tuệ Sāriputta, thiện xảo về định và thiền, được xem như tương đương với loài hoa koraṇḍa, đảnh lễ đấng Lãnh Đạo Thế Gian.
Vang động như là đám mây đen, vị có đại thần lực Moggallāna, được xem như tương đương với đóa sen xanh, là không ai sánh bằng về năng lực thần thông.
Còn vị Trưởng lão Mahākassapa tương tợ vàng nguyên chất, được công nhận là vị đứng đầu trong đức hạnh đầu-đà, được (chư thiên và nhân loại) tán dương, được bậc Đạo Sư khen ngợi.
Đứng đầu trong số các vị có Thiên nhãn là Anuruddha, có đồ chúng đông đảo, hạng nhất trong hàng quyến thuộc của Đức Thế Tôn, đang đứng không xa.
Upāli là vị rành rẽ về sự phạm tội, về sự không phạm tội, về việc sám hối tội, được công nhận là vị đứng đầu về Luật, được bậc Đạo Sư khen ngợi.
Vị ẩn sĩ con trai của bà Mantānī, phân tích ý nghĩa vi tế và bén nhạy, đứng đầu các vị Pháp sư, có đồ chúng, được nổi tiếng với tên là Puṇṇa[8].
Biết được tâm của các vị ấy, bậc Hiền Triết, là vị thiện xảo về sự so sánh, là đấng Đại Hùng, là vị dứt trừ sự nghi hoặc, đã thuyết giảng về đức hạnh của bản thân:
“Có bốn điều không thể tính đếm được và không ai biết được điểm tận cùng của các điều ấy: Tập hợp các chúng sanh, bầu không gian, các cõi thế giới vô biên, trí tuệ vô lượng của chư Phật; những điều này là không thể biết rõ.
Có phải sự biến hóa Thần thông của Ta là điều kỳ diệu ở thế gian? Còn có nhiều sự việc khác nữa là kỳ diệu, phi thường, khiến lông dựng đứng.
Vào lúc Ta ở tại cung trời Đẩu Suất, khi ấy Ta có tên là Santusita. Các vị thuộc mười ngàn thế giới đã tụ hội lại chắp tay thỉnh cầu Ta rằng:
– Hỡi bậc Đại Hùng, giờ là thời điểm của Ngài. Hãy sanh vào bụng mẹ. Trong khi giúp cho thế gian luôn cả chư thiên vượt qua, Ngài sẽ giác ngộ đạo lộ Bất Tử.
Sau khi mạng chung ở cõi trời Đẩu Suất, vào lúc Ta hạ sanh vào bụng (mẹ), khi ấy mười ngàn thế giới và quả đất rúng động.
Khi Ta rời khỏi bụng mẹ với sự giác tỉnh, mười ngàn thế giới đã rúng động, thốt lên tiếng “Lành thay!”
Không gì sánh bằng việc nhập thai của Ta. Từ việc sanh ra, trong việc ra đi cao cả, trong việc tự mình giác ngộ, và trong việc chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, Ta là vị đứng đầu.
(Chư thiên đã thốt lên rằng): “Ôi Tính chất vĩ đại về đức hạnh của chư Phật là điều kỳ diệu ở trên đời!” Khi ấy, mười ngàn thế giới đã rúng động sáu cách[9]. Và có ánh sáng vĩ đại đã xuất hiện. Là điều phi thường khiến lông dựng đứng!”
Và vào khoảng thời gian ấy, trong lúc hiện ra cho thế gian luôn cả chư thiên chiêm ngưỡng, Đức Thế Tôn, bậc Tối Thượng của thế gian, đấng Nhân Ngưu, vị Chiến Thắng đã đi kinh hành bằng Thần thông.
Ngay trong lúc đang đi kinh hành ở đường kinh hành, đấng Lãnh Đạo Thế Gian đã thuyết giảng. Như thể (đang đi) ở trên con đường kinh hành (có chiều dài) bốn cánh tay, Ngài không quay ngược trở lại (khi đang) ở vào khoảng giữa (con đường)[10].
Là vị có đại trí tuệ, thiện xảo về định và thiền, đã đạt đến sự toàn hảo về trí tuệ, Sāriputta hỏi bậc Lãnh Đạo Thế Gian rằng:
– Bạch đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân, lời phát nguyện của Ngài là như thế nào? Bạch đấng Anh Hùng, sự giác ngộ tối thượng đã được Ngài mong mỏi vào thời gian nào?
Bố trí, (Trì) giới, Xuất ly, Trí tuệ, Tinh tấn là như thế nào? Nhẫn nại, Chân thật, Quyết định, Bác ác, Hành xả là như thế nào?
Bạch đấng Đại Hùng, vị Lãnh Đạo thế gian, mười Ba-la-mật là như thế nào? Thế nào là Ba-la-mật bậc trên được tròn đủ? Thế nào là Ba-la-mật bậc tối thượng?
Đã quyết định bao nhiêu việc làm? Và điều chủ đạo là như thế nào? Các Ba-la-mật là như thế nào? Các điều chắc chắn ở thế gian là như thế nào?
Từ, bi, hỷ, và xả là như thế nào? Làm cho tròn đủ toàn bộ các pháp của vị Phật là như thế nào?
Được vị ấy hỏi, Ngài đã trả lời với giọng nói ngọt ngào (như giọng hót) của loài chim karavīka (ca-lăng-tần-già) làm mát mẻ con tim, làm hoan hỷ thế gian luôn cả chư thiên.
Bằng trí tuệ hướng về các kiếp sống trước đây, Ngài đã giảng giải về (lịch sử) của chư Phật quá khứ, của các đấng Chiến Thắng, đã được thuyết giảng, đã được truyền thừa theo tuần tự chư Phật, là điều lợi ích cho thế gian luôn cả chư thiên.
(Lời Đức Phật:) – (Lịch sử ấy) là điều làm sanh lên niềm hoan hỷ vui mừng, là sự nhổ lên mũi tên sầu muộn, là việc đạt được mọi sự thành tựu, các ngươi hãy chú tâm lắng nghe Ta.
(Lịch sử ấy) là điều làm tiêu tan các sự đắm say, là sự xua đi các nỗi buồn rầu, là việc hoàn toàn thoát khỏi luân hồi, là đạo lộ tiêu diệt tất cả khổ đau, các ngươi hãy nghiêm trang theo dõi.
Hết Chương Con Đường Kinh Hành Bằng Châu Báu.
–ooOoo–
1. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT DĪPAṄKARA (Đức Phật Nhiên Đăng)
***
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Bà-la-môn Sumedha (Thiện Tuệ)
Vào thuở một trăm ngàn kiếp[11] và bốn a-tăng-kỳ, có thành phố tên Amara[12] là đáng nhìn, xinh xắn.
(Thành phố này) dồi dào thức ăn nước uống và nhộn nhịp với mười loại âm thanh như tiếng voi, tiếng ngựa, tiếng trống, tiếng tù và vỏ ốc, tiếng xe cộ.
Và còn được giới thiệu về thức ăn nước uống: “Xin hãy nhai, xin hãy uống”. Thành phố được đầy đủ về mọi yếu tố và thành tựu tất cả hoạt động về nghề nghiệp.
(Thành phố) có đầy đủ bảy loại châu báu, đông đảo với đủ hạng người, thịnh vượng, tương tợ như thành phố của chư thiên, là nơi cư ngụ của những người có được thiện nghiệp.
Vị Bà-la-môn tên Sumedha ở thành phố Amaravatī là có được nhiều koṭi[13] tiền tích lũy, có tài sản và lúa gạo dồi dào.
Là vị chuyên về phúng tụng, nắm vững chú thuật, thông thạo ba bộ Vệ-đà, đã đạt đến sự toàn hảo về khoa tướng số, về truyền thuyết, và về phận sự chánh yếu (của vị Bà-la-môn).
Khi ấy, sau khi ngồi xuống ở nơi thanh vắng Ta[14] đã suy nghĩ như vầy: “Sự tái sanh, sự tiêu hoại của xác thân là khổ.
Sự mê mờ, sự chết, bị đày đọa bởi sự già là khổ. Và trong khi còn có trạng thái sanh, trạng thái già, trạng thái bệnh hoạn, Ta sẽ tầm cầu sự không già, sự không chết, sự an ổn, Niết-Bàn.
Hay là Ta nên từ bỏ tấm thân hôi thối chất chứa đủ loại chất phế thải này và trở thành người không vướng bận, không mong cầu?
Đạo lộ ấy là có và sẽ xuất hiện. Đạo lộ ấy không thể không có nguồn cội. Ta sẽ tầm cầu đạo lộ ấy để hoàn toàn giải thoát khỏi hiện hữu.
Cũng giống như khi khổ đau được tìm thấy thì điều gọi là an lạc cũng được tìm thấy, tương tợ như thế khi hiện hữu được tìm thấy thì phi hữu cũng là điều cần được mong mỏi.
Cũng giống như khi sự nóng được tìm thấy thì điều khác là sự lạnh cũng được tìm thấy, tương tợ như thế khi ba loại lửa (tham sân si) được tìm thấy thì Niết-Bàn cũng là điều cần được mong mỏi.
Cũng giống như khi điều ác được tìm thấy thì điều thiện cũng được tìm thấy, tương tợ y như thế khi sanh được tìm thấy thì vô sanh cũng là điều cần được mong mỏi.
Giống như người bị dính phẩn nhìn thấy hồ nước đầy không tìm đến hồ nước ấy; việc sai trái ấy không phải là của hồ nước.
Tương tợ như vậy, khi hồ nước Bất Tử được tìm thấy cho việc gột rửa bợn nhơ phiền não, người không tìm đến hồ nước thì không phải là điều sai trái của hồ nước Bất Tử.
Giống như người bị vây hãm xung quanh bởi những kẻ đối nghịch, khi con đường thoát ra được tìm thấy, người ấy không tẩu thoát thì việc sai trái ấy không phải là của con đường.
Tương tợ như vậy, người bị vây hãm toàn diện bởi phiền não, khi đạo lộ thánh thiện được tìm thấy, người không chịu tìm đến đạo lộ ấy thì không phải là điều sai trái của đạo lộ thánh thiện.
Cũng giống như người bị bệnh, khi vị thầy thuốc được tìm thấy, người không để cho (vị thầy thuốc) chữa trị căn bệnh ấy thì việc sai trái ấy không phải là của vị thầy thuốc.
Tương tợ như vậy, người bị khổ đau bị hành hạ toàn diện bởi những căn bệnh phiền não (nhưng) không chịu tìm đến vị thầy thì điều sai trái ấy không phải là của vị thầy hướng dẫn.
Hay là Ta nên từ bỏ tấm thân hôi thối chất chứa đủ loại chất phế thải này và trở thành người không vướng bận, không mong cầu?
Cũng giống như người sau khi rủ bỏ thây chết ghê tởm vướng ở cổ có thể đạt đến an lạc, sống tự tại, theo ý muốn.
Tương tợ y như thế, sau khi từ bỏ tấm thân hôi thối tập hợp đủ loại chất phế thải này Ta có thể trở thành người không vướng bận, không mong cầu.
Giống như những người nam hoặc nữ sau khi thải bỏ phẩn ở nhà tiêu rồi ra đi không vướng bận, không mong cầu.
Tương tợ y như thế, sau khi từ bỏ tấm thân được chất chứa đủ loại phế thải này Ta sẽ ra đi giống như người sau khi đi tiêu rồi thì (rời khỏi) nhà xí.
Cũng giống như những chủ nhân sau khi quăng bỏ con thuyền cũ kỹ, rã rời, có sự rò rỉ nước, thì không còn vướng bận, không mong cầu.
Tương tợ y như thế, sau khi từ bỏ tấm thân có chín khiếu thường xuyên tiết ra chất dơ này, Ta sẽ ra đi giống như những chủ nhân quăng bỏ con thuyền cũ kỹ.
Giống như người mang theo hàng hóa đi cùng bọn trộm cướp, sau khi nhận thấy nỗi lo sợ bởi việc cướp giật hàng hóa liền tách biệt ra đi.
Tương tợ y như thế, thân này được ví như tương đương với kẻ cướp lớn, Ta sẽ chối bỏ thân này và ra đi, không còn nỗi sợ hãi về việc bị cướp đoạt thiện pháp”.
Sau khi suy nghĩ như thế, Ta đã bố thí của cải hàng trăm koṭi[15] đến những người có nơi nương tựa lẫn những người không nơi nương tựa rồi đã đi đến Hy-mã-lạp sơn.
Ở không xa Hy-mã-lạp sơn có ngọn núi tên là Dhammika, khu ẩn cư khéo được tạo lập dành cho Ta có ngôi nhà lá khéo được xây dựng[16].
Ở nơi ấy Ta đã tạo lập đường kinh hành không vi phạm vào năm điều sai trái[17]. Ta đã đạt được năng lực của thắng trí hội đủ tám đức tính[18].
Ở nơi ấy Ta đã quăng bỏ tấm vải choàng liên quan đến chín điều sai trái[19]. Ta đã mặc y phục vỏ cây có được mười hai đức tính[20].
Ta đã từ bỏ ngôi nhà lá dính líu tám điều sai trái[21]. Ta đi đến ngụ ở gốc cây có được mười đức tính[22].
Ta đã hoàn toàn từ bỏ mễ cốc đã được gieo đã được trồng. Ta đã thọ dụng trái cây rơi rụng được hội đủ vô số đức tính.
Tại nơi ấy, Ta đã ra sức nỗ lực trong khi ngồi, đứng, đi kinh hành. Trong thời gian bảy ngày, Ta đã đạt được năng lực của thắng trí.
Trong khi Ta đạt được sự thành tựu (năm thắng trí, ngũ thông) và có sự an trú trong pháp tu tập (của đạo sĩ), đấng Chiến Thắng tên Dīpaṅkara (Nhiên Đăng), vị Lãnh Đạo Thế Gian, đã hiện khởi.
Đắm chìm trong sự thỏa thích của Thiền, Ta đã không chứng kiến bốn điều báo hiệu sự nhập thai, đản sanh, giác ngộ, và thuyết giảng Giáo Pháp.
Sau khi thỉnh mời Đức Như Lai, những người dân ở khu vực biên địa với tâm tư mừng rỡ đã dọn sạch sẽ con đường ngự đến của Ngài.
Vào lúc bấy giờ, Ta rời khỏi khu ẩn cư của bản thân rồi vừa đi ở trên không trung vừa chỉnh lại bộ y phục bằng vỏ cây.
Nhìn thấy dân chúng tràn ngập niềm phấn khởi, hớn hở, vui mừng, hoan hỷ, Ta đã từ không trung đáp xuống rồi lập tức hỏi mọi người rằng:
“Dân chúng được tràn ngập niềm phấn khởi, hớn hở, vui mừng, hoan hỷ. Đạo lộ, con đường, lối đi, ngõ vào được dọn sạch sẽ cho ai vậy?”
Được Ta hỏi, họ đã đáp rằng: “Đức Phật, bậc Tối Thượng ở thế gian, đấng Chiến Thắng, vị Lãnh Đạo Thế Gian tên là Dīpaṅkara đã hiện khởi. Đạo lộ, con đường, lối đi, ngõ vào được dọn sạch sẽ cho vị ấy”.
Khi nghe rằng: “Đức Phật”, pháp hỷ đã sanh khởi đến Ta ngay lập tức. Ta đã bày tỏ tâm hoan hỷ, thốt lên rằng: “Đức Phật! Đức Phật!”
Đứng tại nơi ấy, với tâm tư hớn hở rộn ràng Ta đã suy nghĩ rằng: “Ta sẽ gieo các nhân lành ở nơi đây (Đức Phật). Đương nhiên chớ để thời khắc trôi đi”.
(Nói rằng): “Nếu các người dọn sạch sẽ vì Đức Phật. Xin các người hãy nhường cho tôi một khu vực. Tôi cũng sẽ dọn sạch sẽ con đường, lối đi, ngõ vào”.
Khi ấy, họ đã nhường cho Ta dọn sạch sẽ con đường ở một khu vực. Rồi Ta làm sạch sẽ con đường trong lúc nghĩ tưởng đến “Đức Phật! Đức Phật!”
Khi khu vực của Ta còn chưa hoàn tất, bậc Đại Hiền Triết Dīpaṅkara, đấng Chiến Thắng, đã bước lên con đường cùng với bốn trăm ngàn vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có sáu thắng trí (Lục thông) như thế ấy.
Nhiều người di chuyển từ phía đối diện. Họ vỗ kêu những chiếc trống. Chư thiên và nhân loại vui mừng đã thốt lên tiếng “Lành thay!”
Chư thiên ngắm nhìn loài người. Loài người nhìn ngắm chư thiên. Cả hai nhóm ấy cũng đã chắp tay lên đi theo sau đức Như Lai.
Chư thiên với nhạc khí thiên đình, loài người với nhạc khí của nhân gian, cả hai nhóm ấy vừa trình tấu vừa đi theo sau đức Như Lai.
Ở trên bầu trời, chư thiên di chuyển trong không gian rải rắc hoa mạn-đà-la, hoa sen, hoa san hô của thiên đình xuống khắp các phương hướng.
Ở trên bầu trời, chư thiên di chuyển trong không gian rải rắc toàn là bột gỗ đàn hương và hương thơm quý báu của thiên đình xuống khắp các phương hướng.
Loài người di chuyển ở trên mặt đất ném các bông hoa chăm-pa, bông hoa salaḷa, bông hoa nīpa, bông hoa nāga, punnāga, và ketaka ra khắp các phương hướng.
Tại nơi ấy, sau khi xõa tóc Ta đã trải ra bộ y phục vỏ cây và da thú ở trên bãi bùn lầy rồi Ta đã nằm sấp xuống (nói rằng):
“Xin Đức Phật hãy bước lên (người) con. Xin Ngài cùng các đệ tử hãy tiến bước. Xin các vị chớ bước đi ở bãi bùn lầy ấy; (việc này) sẽ đem lại sự lợi ích cho con”.
Khi đang nằm ở trên mặt đất, tư tưởng như vầy đã khởi đến Ta: “(Nếu) mong muốn Ta có thể thiêu đốt các phiền não của Ta ngày hôm nay.
Ta có được gì ở đây khi chứng đắc Giáo Pháp theo phương thức không được tiếng tăm? Ta nên thành tựu quả vị Toàn Tri và trở thành Đức Phật ở thế gian có cả chư thiên.
Ta có được gì khi là người biết được sức mạnh (của bản thân) lại vượt qua chỉ một mình? Ta nên thành tựu quả vị Toàn Tri và giúp cho thế gian luôn cả chư thiên vượt qua.
Với hành động hướng thượng này của Ta đã được thực hiện đến bậc Tối Thượng Nhân, Ta sẽ thành tựu quả vị Toàn Tri và sẽ giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi cắt đứt giòng chảy luân hồi và phá hủy ba cõi (tái sanh), Ta sẽ ngự lên con tàu Chánh Pháp và sẽ giúp cho thế gian luôn cả chư thiên vượt qua”.
Sự phát nguyện được thành tựu nhờ vào sự tổng hợp của tám pháp: [Bản thân là loài người, thành tựu nam căn, có chủng tử, nhìn thấy bậc Đạo Sư], là vị xuất gia, hội đủ đức hạnh, có hành động hướng thượng, và lòng ước muốn.
Đấng Thông Suốt Thế Gian Dīpaṅkara (Nhiên Đăng), vị thọ nhận các vật cúng dường, đã đứng kề cận đỉnh đầu của Ta và đã nói lời này:
[23] “Các người hãy nhìn Đạo sĩ bện tóc có khổ hạnh cao tột này. Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, (người này) sẽ trở thành vị Phật ở thế gian.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), Đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, Đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ-đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ-đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ-đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) Thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) Nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”[24].
Sau khi nghe được lời nói này của vị Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Đấng Thông Suốt Thế Gian Dīpaṅkara (Nhiên Đăng), vị thọ nhận các vật cúng dường đã công bố về hành động của Ta rồi đã hướng vai phải nhiễu quanh.[25]
Những vị là Thinh văn của đấng Chiến Thắng ở tại nơi ấy, tất cả các vị đã đi nhiễu quanh (Ta). Chư thiên, nhân loại, A-tu-la, và các Dạ-xoa đã đảnh lễ (Ta) rồi ra đi.
Vào lúc vị Lãnh Đạo Thế Gian cùng hội chúng đã đi khỏi tầm nhìn của Ta, khi ấy Ta đã từ chỗ nằm vươn dậy rồi xếp vào thế kiết-già.
Khi ấy, Ta được an lạc với sự an lạc, mừng rỡ với sự mừng rỡ, được tràn ngập với pháp hỷ, và Ta đã xếp vào thế kiết-già.
Sau khi ngồi xuống với tư thế kiết-già, khi ấy Ta đã suy nghĩ như vầy: “Được tự tại trong pháp thiền, Ta đã đạt đến sự toàn hảo về thắng trí.
Ở trong (mười) ngàn thế giới, các ẩn sĩ ngang bằng với Ta là không có. Không có vị nào bằng về các phép Thần thông. Ta đã đạt được sự an lạc như thế ấy”.
Khi Ta đã xếp vào tư thế kiết-già, cư dân thuộc mười ngàn (thế giới) đã phát ra lời nói vang dội rằng: “Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Trước đây, những điềm báo hiệu nào đã được thể hiện khi các vị Bồ-tát xếp vào tư thế kiết-già cao quý, những điều ấy được thể hiện ngày hôm nay.
Sự lạnh lẽo được biến đi và sự nóng nảy được lắng dịu. Những điều ấy được thể hiện ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Mười ngàn thế giới không có tiếng động và không bị chộn rộn. Những điều ấy được thể hiện ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Những cơn gió lớn ngừng thổi, những giòng nước ngừng chảy. Những điều ấy được thể hiện ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Những bông hoa mọc ở trên đất và mọc ở trong nước, tất cả lập tức nở hoa. Tất cả các bông hoa ấy cũng nở hoa ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Những dây leo hay là những cây cho quả lập tức trĩu quả. Tất cả các cây ấy cũng được kết trái ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Ở trên không trung và ở đất liền, các châu báu lập tức rực sáng. Các châu báu ấy cũng rực sáng ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Các loại nhạc cụ của loài người và của cõi trời lập tức tấu nhạc. Cả hai loại nhạc cụ ấy cũng trình tấu ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Những bông hoa các loại đã lập tức rơi xuống từ bầu trời. Chúng cũng được thể hiện ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Đại dương lùi ra xa, mười thế giới rúng động. Cả hai việc ấy cũng ầm ĩ ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Mười ngàn ngọn lửa ở Địa ngục lập tức được dập tắt. Các ngọn lửa ấy cũng được dập tắt ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Mặt trời không bị u ám, tất cả các ngôi sao được nhìn thấy. Các việc ấy cũng được thể hiện ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Dầu không có mưa nhưng nước lập tức được phun lên từ mặt đất. Nước ấy cũng được phun lên từ mặt đất ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Các chòm sao, các vì tinh tú chiếu sáng ở trên vòm trời. Chòm sao Visākhā được liên kết với mặt trăng. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Các loài thú ở hang, các loài thú ở hốc rời khỏi chỗ ngụ của chúng. Chúng cũng chối từ chỗ ngụ ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Không có sự không vui thích ở các chúng sanh. Họ lập tức trở nên hớn hở. Tất cả bọn họ cũng hớn hở ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Tật bịnh được giảm thiểu và nạn đói được tiêu trừ. Các điều ấy cũng được thể hiện ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Khi ấy, tham dục trở nên nhỏ nhoi, sân hận si mê được tiêu trừ. Tất cả các điều ấy cũng đã biến mất ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Khi ấy, nỗi sợ hãi không hiện diện. Điều ấy cũng được thể hiện ngày hôm nay. Với hiện tướng ấy, chúng tôi biết được chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Bụi bặm không bốc lên phía bên trên. Điều ấy cũng được thể hiện ngày hôm nay. Với hiện tướng ấy, chúng tôi biết được chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Mùi khó chịu biến đi. Mùi hương của thiên đình tỏa đến. Hương thơm ấy cũng tỏa ra ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Tất cả chư thiên đều hiện ra ngoại trừ các vị ở cõi Vô sắc. Tất cả các vị ấy cũng được nhìn thấy ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Cho đến các nơi gọi là Địa ngục, toàn bộ lập tức được nhìn thấy. Tất cả các nơi ấy cũng được nhìn thấy ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Khi ấy, các bức tường thành, các cánh cửa, và các tảng đá không còn là các vật chướng ngại. Chúng cũng đều trở thành những khoảng không ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Sự chết và sự tái sanh không xảy ra vào thời khắc ấy. Chúng không được nhìn thấy ngày hôm nay. Chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật.
Những hiện tướng này được nhìn thấy vì mục đích Toàn Giác cho chúng sanh. Hãy nỗ lực tinh tấn một cách bền bỉ. Chớ có quay lui, hãy tiến bước. Chúng tôi cũng biết rõ điều này là chắc chắn ngài sẽ trở thành Đức Phật”.
Nghe được lời nói của cả hai là của Đức Phật và của (chư thiên) mười ngàn thế giới, khi ấy Ta hớn hở, vui mừng, hoan hỷ suy nghĩ như vầy:
“Chư Phật các đấng Chiến Thắng không có nói hai lời, không có lời nói rồ dại. Chư Phật không có sự dối trá, chắc chắn Ta sẽ trở thành vị Phật.
Giống như cục đất được ném ở khoảng không thì chắc chắn rơi xuống đất, tương tợ y như thế lời nói của chư Phật là chắc chắn và có cơ sở. Chư Phật không có sự dối trá, chắc chắn Ta sẽ trở thành vị Phật.
Cũng giống như sự chết của tất cả chúng sanh là chắc chắn và có cơ sở, tương tợ y như thế lời nói của chư Phật tối thượng là chắc chắn và có cơ sở. Chư Phật không có sự dối trá, chắc chắn Ta sẽ trở thành vị Phật.
Giống như khi đêm tàn đã đến thì có sự mọc lên của mặt trời là điều chắc chắn, tương tợ y như thế lời nói của chư Phật tối thượng là chắc chắn và có cơ sở. Chư Phật không có sự dối trá, chắc chắn Ta sẽ trở thành vị Phật.
Giống như tiếng rống của con sư tử khi rời khỏi chỗ nằm là điều chắc chắn, tương tợ y như thế lời nói của chư Phật tối thượng là chắc chắn và có cơ sở. Chư Phật không có sự dối trá, chắc chắn Ta sẽ trở thành vị Phật.
Giống như việc lâm bồn của các sản phụ là điều chắc chắn, tương tợ y như thế lời nói của chư Phật tối thượng là chắc chắn và có cơ sở. Chư Phật không có sự dối trá, chắc chắn Ta sẽ trở thành vị Phật.
Vậy, Ta hãy xem xét các pháp tạo thành quả vị Phật từ nơi này và từ nơi này, ở bên trên (cõi trời), ở bên dưới (cõi nhân loại), và các phương hướng cho đến tận bản thể của các pháp ấy”.
Khi ấy, trong lúc xem xét Ta đã nhận ra pháp thứ nhất là sự toàn hảo về Bố thí (Bố thí Ba-la-mật), là đạo lộ thênh thang đã được thực hành bởi các vị đại ẩn sĩ tiền bối.
Ngươi[26] hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ nhất này. Ngươi hãy đạt đến sự toàn hảo về bố thí nếu ngươi muốn đạt được quả vị Giác Ngộ.
Cũng giống như cái chum được chứa đầy đã bị úp ngược lại bởi bất cứ điều gì, thì tuôn nước ra không còn dư sót, hoàn toàn không giữ lại ở trong đó.
Tương tợ y như thế, khi nhìn thấy những người cầu xin dầu hèn, sang, hay trung bình, ngươi hãy cho ra vật thí không chừa lại ví như cái chum đã được úp ngược lại.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét, Ta đã nhận ra pháp thứ nhì là sự toàn hảo về giới đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ nhì này. Ngươi hãy đạt đến sự toàn hảo về giới nếu ngươi muốn đạt được quả vị Giác Ngộ.
Cũng giống như con bò mộng có cái đuôi bị vướng vào bất cứ vật gì thà chấp nhận cái chết ở tại nơi ấy chứ không làm đứt cái đuôi.
Tương tợ y như thế, hãy làm tròn đủ các giới luật trong bốn lãnh vực[27], hãy luôn luôn gìn giữ vẹn toàn giới luật giống như là con bò mộng hộ trì cái đuôi vậy.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét Ta đã nhận ra pháp thứ ba là sự toàn hảo về xuất ly đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ ba này. Ngươi hãy đạt đến sự toàn hảo về xuất ly nếu ngươi muốn đạt được quả vị Giác Ngộ.
Giống như người sống đã lâu ở trong nhà tù, bị hành hạ khổ sở, không khởi lên lòng ái luyến đối với nơi ấy mà tầm cầu chỉ mỗi sự tự do.
Tương tợ y như thế, ngươi hãy nhìn tất cả các cõi tái sanh (Dục giới, Sắc giới, Vô sắc giới) như là các nhà tù. Hãy hướng về xuất ly nhắm đến sự hoàn toàn giải thoát khỏi các cõi.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét Ta đã nhận ra pháp thứ tư là sự toàn hảo về trí tuệ đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ tư này. Ngươi hãy đạt đến sự toàn hảo về trí tuệ nếu ngươi muốn đạt được quả vị Giác Ngộ.
Cũng giống như vị Tỳ-khưu trong khi đi khất thực không bỏ qua các gia đình dầu hèn, sang, hay trung lưu, và như thế ấy đạt được phương tiện sinh sống.
Tương tợ y như thế, trong khi vấn hỏi người có trí tuệ vào mọi thời điểm, ngươi sẽ đạt đến sự toàn hảo về trí tuệ và sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét Ta đã nhận ra pháp thứ năm là sự toàn hảo về tinh tấn đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ năm này. Ngươi hãy đạt đến sự toàn hảo về tinh tấn nếu ngươi muốn đạt được quả vị Giác Ngộ.
Cũng giống như con sư tử, vua các loài thú, trong khi ngồi, đứng, đi tới lui, có sự tinh tấn không uể oải và luôn luôn có tâm cảnh giác.
Tương tợ y như thế, ở tại tất cả các cõi tái sanh ngươi hãy nỗ lực sự tinh tấn bền vững, sau khi đạt đến sự toàn hảo về tinh tấn ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét, Ta đã nhận ra pháp thứ sáu là sự toàn hảo về nhẫn nại đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ sáu này. Với tâm trí không chao động ở trong pháp ấy, ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Cũng giống như trái đất chịu đựng tất cả các vật quăng bỏ, cả sạch sẽ lẫn dơ dáy, không tỏ ra bực bội hay thích thú.
Tương tợ y như thế, ngươi cũng hãy chấp nhận sự trọng vọng hoặc khinh khi của tất cả, sau khi đạt đến sự toàn hảo về nhẫn nại ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi quả vị Giác Ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét Ta đã nhận ra pháp thứ bảy là sự toàn hảo về chân thật đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ bảy này. Không có nói hai lời trong pháp này (thì) ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Cũng giống như (ngôi sao) Osadhi, có trạng thái cân bằng ở tại thế gian luôn cả các cõi trời, không đi lệch ra ngoài quỹ đạo vào thời điểm trong năm hoặc mùa tiết.
Tương tợ y như thế, chớ đi lệch ra khỏi đường lối của các sự thật, sau khi đạt đến sự toàn hảo về chân thật ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét, Ta đã nhận ra pháp thứ tám là sự toàn hảo về quyết định đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ tám này. Sau khi trở nên không còn dao động trong pháp này ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Cũng giống như hòn núi đá bền vững, khéo được kết cấu, đứng yên tại chính vị trí của nó, không rung động vì những cơn gió dữ dội.
Tương tợ y như thế, ngươi cũng hãy luôn luôn không chao đảo trong sự quyết định, sau khi đạt được sự toàn hảo về quyết định ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét, Ta đã nhận ra pháp thứ chín là sự toàn hảo về từ ái đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ chín này. Hãy là không so đo với lòng từ ái nếu ngươi muốn đạt được quả vị Giác Ngộ.
Cũng giống như nước tẩy sạch bụi bặm cáu ghét, và đem lại sự mát mẻ cho những người hiền những kẻ ác một cách bình đẳng.
Tương tợ y như thế, ngươi hãy phát triển tâm từ ái một cách bình đẳng đối với người thân hay kẻ nghịch. Sau khi đạt được sự toàn hảo về từ ái ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Nhưng các pháp tạo thành quả vị Phật sẽ không chỉ có chừng ấy, Ta sẽ xem xét các điều khác nữa là các pháp làm chín muồi sự giác ngộ.
Khi ấy, trong lúc xem xét, Ta đã nhận ra pháp thứ mười là sự toàn hảo về hành xả đã được các vị đại ẩn sĩ tiền bối thực hành, gắn bó.
Ngươi hãy củng cố và thọ trì cho được pháp thứ mười này. Được cân bằng và trở nên vững chải, ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Cũng giống như trái đất bình thản đối với vật dơ vật sạch đã được ném xuống, không phạm vào cả hai điều là giận dữ hay ưu đãi ấy.
Tương tợ y như thế, ngươi hãy luôn luôn giữ trạng thái cân bằng đối với lạc và khổ, sau khi đạt đến sự toàn hảo về hành xả ngươi sẽ thành tựu quả vị Toàn Giác.
Các pháp làm chín muồi sự giác ngộ ở thế gian chỉ có chừng ấy, không có pháp nào khác hơn thế nữa. Ngươi hãy thiết lập bền vững trong các pháp ấy.
Trong khi Ta đang suy nghiệm các pháp này về bản thể, tính chất, và đặc điểm, do oai lực của các pháp quả đất và mười ngàn thế giới đã rúng động.
Quả đất lay động gào thét như là máy ép mía bị khuấy rối. Máy ép dầu có bánh xe rung chuyển như thế nào thì trái đất rung động như thế ấy.
Cho đến nhóm người ở tại nơi dâng cúng vật thực đến Đức Phật, trong lúc run rẩy họ bị choáng váng rồi nằm dài trên mặt đất tại nơi ấy.
Hàng ngàn hũ đựng nước và nhiều trăm chiếc lu va chạm lẫn nhau bị vỡ Tan, bị nghiền nát ở tại nơi ấy.
Với tâm trí lo âu, sợ hãi, hoảng hốt, hồi hộp, bối rối, dân chúng đã tụ hội lại rồi đi đến gặp (Đức Phật) Dīpaṅkara (Nhiên Đăng), (hỏi rằng):
“Điều gì sẽ xảy ra ở thế gian? Là điều tốt hay điều xấu? Toàn bộ thế gian bị khuấy động, xin bậc Hữu Nhãn hãy xua tan điều ấy”.
Khi ấy, bậc Đại Hiền Triết Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) đã giải thích rõ cho họ rằng: “Hãy yên tâm. Chớ có hoảng hốt về việc động đất này.
Người mà hôm nay Ta công bố sẽ trở thành vị Phật ở thế gian, người ấy suy nghiệm về pháp đã được thực hành bởi các đấng Chiến Thắng thời quá khứ.
Trong khi vị ấy đang suy nghiệm về pháp là nền tảng của chư Phật không có thiếu sót. Vì thế quả đất này với mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên đã rúng động”.
Sau khi lắng nghe lời nói của Đức Phật, lập tức tâm (mọi người) được lắng dịu. Tất cả đã đến gần Ta rồi cũng đã đảnh lễ lần nữa.
Sau khi đã thọ trì đức hạnh của chư Phật và lập tâm kiên cố, khi ấy Ta đã cúi lạy (Đức Phật) Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) và đã từ chỗ ngồi đứng dậy.
Với những bông hoa, cả hai hạng chư thiên và nhân loại rải rắc bông hoa của cõi Trời và của loài người xuống Sumedha đang từ chỗ ngồi đứng dậy.
Và cả hai hạng chư thiên và nhân loại ấy phát biểu lời chúc tốt lành rằng: “Lời phát nguyện của ngài thật vĩ đại. Mong rằng ngài sẽ đạt được điều ấy theo như ước muốn.
Mong rằng tất cả điều rủi ro đều được xa lánh. Mong rằng sầu não, bệnh tật được tiêu trừ. Mong rằng sự nguy hiểm đừng xảy đến cho ngài. Ngài hãy mau mau đạt đến quả vị Giác Ngộ tối thượng.
Cũng giống như cây cho hoa nở hoa khi đến mùa, tương tợ y như thế, hỡi đấng Đại Hùng, xin ngài hãy trổ hoa với trí tuệ của vị Phật.
Giống như bất cứ các vị nào là Toàn Giác đã làm tròn đủ sự toàn hảo của mười pháp, tương tợ y như thế, hỡi đấng Đại Hùng, xin ngài hãy làm tròn đủ sự toàn hảo của mười pháp.
Giống như bất cứ các vị nào là Toàn Giác đã giác ngộ ở khuôn viên cội Bồ-đề, tương tợ y như thế, hỡi đấng Đại Hùng, xin ngài hãy giác ngộ ở cội Bồ-đề của đấng Chiến Thắng.
Giống như bất cứ các vị nào là Toàn Giác đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, tương tợ y như thế, hỡi đấng Đại Hùng, xin ngài hãy chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Giống như mặt trăng vào ngày rằm là đầy đặn và chiếu sáng, tương tợ y như thế, xin ngài hãy là vẹn toàn và chiếu sáng mười ngàn thế giới.
Giống như mặt trời thoát khỏi thần Rāhu[28] thì vô cùng rạng rỡ với nguồn năng lượng, tương tợ y như thế sau khi thoát ra khỏi thế gian xin ngài hãy tỏa sáng với sự vinh quang.
Giống như mọi con sông đều chảy xuôi về biển cả, tương tợ như thế các thế gian luôn cả chư thiên xuôi giòng trong sự hiện diện của ngài”.
Khi ấy, được họ tán dương và ca ngợi, sau khi thọ trì mười pháp và trong khi làm tròn đủ các pháp ấy, vị ấy đã tiến vào khu rừng thẳm.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Dīpaṅkara (Nhiên Đăng).
Kế đến, sau khi đã dâng vật thực đến đấng Lãnh Đạo Thế Gian cùng với hội chúng (Tỳ-khưu), họ đã đi đến nương nhờ (quy y) bậc Đạo Sư Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) ấy.
Đức Như Lai đã an lập người này vào việc nương nhờ, người kia vào năm giới, người khác vào mười giới.
Ngài ban cho vị này tư cách Sa-môn trong bốn quả vị tối thượng. Ngài ban cho vị kia Tuệ phân tích thuộc về các pháp không gì sánh kịp.
Đấng Nhân Ngưu ban cho người này tám tầng thiền quý báu, ban tặng cho người kia ba minh, sáu thắng trí (Lục thông).
Bậc Đại Hiền Triết giáo huấn đám đông bằng phương thức ấy. Nhờ vậy, Giáo Pháp của đấng Lãnh Đạo Thế Gian đã được phổ biến rộng rãi.
Ngài có tên Dīpaṅkara (Nhiên Đăng), có quai hàm lớn vai rộng, giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua, giúp cho họ hoàn toàn thoát khỏi khổ cảnh.
Sau khi nhìn thấy chúng sanh có thể giác ngộ dầu ở cách trăm ngàn do-tuần, bậc Đại Hiền Triết đi đến trong khoảnh khắc và giác ngộ người ấy.
Trong sự lãnh hội lần thứ nhất, Đức Phật đã giác ngộ một trăm koṭi (1 tỷ) vị. Trong sự lãnh hội lần thứ nhì, Ngài đã giác ngộ chín mươi koṭi (chín trăm triệu) vị.
Và khi Đức Phật thuyết giảng Giáo Pháp ở tại cung trời, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của chín mươi ngàn koṭi (chín trăm tỷ) vị.
Bậc Đạo Sư Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) có ba lần tụ hội. Cuộc hội tụ thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi (một ngàn tỷ, một triệu triệu) vị.
Hơn nữa, khi đấng Chiến Thắng sống biệt cư tại đỉnh núi Nārada, một trăm koṭi bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm đã tụ hội lại.
Vào thời gian đấng Đại Hùng ngự ở ngọn núi Sudassana, bậc Đại Hiền Triết đã hành lễ Pavāraṇā với chín mươi ngàn koṭi vị.
Vào lúc bấy giờ, Ta là Đạo sĩ bện tóc có khổ hạnh cao tột, đi lại ở trên không trung, toàn hảo về năm thắng trí.
Đã có sự lãnh hội Giáo Pháp của mười ngàn, hai mươi ngàn vị. Sự lãnh hội của một hai vị là không kể đến theo cách thức tính toán.
Khi ấy, Giáo Pháp vô cùng thanh tịnh của Đức Thế Tôn Dīpaṅkara đã được phát triển, thành công, và phổ biến rộng rãi đến số đông người.
Bốn trăm ngàn vị Lục Thông có đại thần lực luôn luôn tề tựu xung quanh bậc Thông Suốt Thế Gian Dīpaṅkara (Nhiên Đăng).
Vào lúc bấy giờ, những ai từ bỏ bản thể nhân loại còn là những bậc Hữu Học có tâm trí chưa được thành đạt, những người ấy bị chê trách.
Nhờ vào các vị A-la-hán có các Lậu hoặc đã tận không còn ô nhiễm như thế ấy, lời tuyên thuyết được khéo léo đươm hoa luôn luôn sáng chói.
Thành phố có tên là Rammavatī, vị vua dòng Sát-đế-lỵ tên là Sudeva, người mẹ của đấng Đạo Sư Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) tên là Sumedhā.
Đấng Chiến Thắng đã ở đời sống gia đình trong mười ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời gọi tên là Haṃsā, Koñcā, và Māyurā.
Có ba trăm ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Padumā. Con trai tên là Usabhakkhandha.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện voi và đã ra sức nỗ lực mười tháng không thiếu sót.
Sau khi thực hành hạnh nỗ lực, bậc Hiền Triết đã giác ngộ bằng tâm. Bậc Đại Hiền Triết Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) đã được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu.
Bậc Đại Hùng, đấng Chiến Thắng oai lực, có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận tại Tu viện Nandā. Ngồi ở gốc cây Sirisa, Ngài đã khuất phục hàng ngoại đạo.
Sumaṅgala và Tissa đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị Thị giả của bậc Đạo Sư Dīpaṅkara tên là SāgaTa.
Nandā và luôn cả Sunandā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ-đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Pipphalī”.
Tapussa và Bhallika đã là (hai) Thí chủ hộ độ hàng đầu. Sirimā và Soṇā đã là (hai) Nữ thí chủ hộ độ của bậc Đạo Sư Dīpaṅkara.
Cao tám mươi cánh tay[29], vị Đại Hiền Triết Dīpaṅkara sáng ngời như cây cột đèn, như là cây Sālā chúa đã được trổ hoa.
Hào quang của vị ấy tỏa ra xung quanh mười do-tuần. Tuổi thọ của vị Đại Ẩn Sĩ ấy là một trăm ngàn năm.
Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua. Ngài đã làm rạng rỡ Chánh Pháp và đã giúp cho dân chúng vượt qua.
Sau khi rực cháy như là khối lửa, Ngài cùng với các vị Thinh văn đã Niết-Bàn. Thần thông ấy, danh tiếng ấy, và các bánh xe châu báu ấy ở hai bàn chân.
Tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không? Đấng Chiến Thắng, bậc Đạo Sư Dīpaṅkara đã Niết-Bàn tại Tu viện Nandā.
Bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy có chiều cao ba mươi sáu do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Khi ấy, có ngôi bảo tháp đã được xây dựng cao ba do-tuần ở tại cội cây Bồ-đề (để thờ phượng) y, bình bát, vật phụ tùng, và đồ dùng của đấng Đạo Sư.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Dīpaṅkara thứ nhất.
–ooOoo–
2. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KOṆḌAÑÑA (Đức Phật Kiều Trần Như)
Sau (Đức Phật) Dīpaṅkara, vị Lãnh Đạo tên Koṇḍañña có vinh quang vô tận, danh tiếng vô cùng, không thể đo lường, khó thể đạt đến.
Vị ấy được ví như trái đất về sự kham nhẫn, như biển cả về giới hạnh, như núi Meru về thiền định, như bầu trời về trí tuệ.
Vì lợi ích của tất cả chúng sanh, Đức Phật luôn luôn giảng giải bài giảng về Căn Quyền, về Lực, về các Chi Phần đưa đến Giác Ngộ, về Đạo Lộ, về Chân Lý.
Trong khi đấng Lãnh Đạo Thế Gian Koṇḍañña chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Về sau vào lúc khác, trong khi thuyết giảng ở cuộc hội tụ của loài người và chư thiên, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín chục ngàn koṭi.
Trong khi khuất phục các ngoại đạo, lúc ấy Đức Phật đã thuyết giảng Giáo Pháp; đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám chục ngàn koṭi.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Koṇḍañña đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận, không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Cuộc hội tụ thứ nhất gồm có một trăm ngàn koṭi vị, thứ nhì gồm có một ngàn koṭi vị, thứ ba gồm có chín mươi koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Vijitāvī (Tỳ-xà-đa-tỳ)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị sát-đế-lỵ tên Vijitāvī. Ta thể hiện quyền thống trị từ đầu này đến đầu kia của biển cả.
Ta đã làm hài lòng một trăm ngàn koṭi vị đại ẩn sĩ không còn ô nhiễm cùng với đấng Lãnh Đạo Tối Thắng của thế gian bằng vật thực tuyệt hảo.
Đức Phật ấy, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Koṇḍañña, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, (người này) sẽ trở thành vị Phật ở thế gian.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Assattha”. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng): “Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Trong khi làm hoàn mỹ cho chính mục đích ấy[30], Ta đã dâng lên đấng Chiến Thắng vương quốc rộng lớn. Sau khi bố thí vương quốc rộng lớn, Ta đã xuất gia trong sự chứng minh của vị ấy.
Sau khi học tập toàn bộ Kinh và luôn cả Luật tức là Giáo Pháp của bậc Đạo Sư gồm chín thể loại, Ta đã làm rạng rỡ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Trong khi sống không xao lãng trong Giáo Pháp ấy trong khi ngồi, đứng, đi kinh hành, sau khi làm toàn hảo các thắng trí, Ta đã đạt đến thế giới của Phạm Thiên.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Koṇḍañña
Thành phố có tên là Rammavatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sunanda, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Koṇḍañña tên là Sujātā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình mười ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Suci, Suruci, và Subha.
Có ba trăm ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Rucidevī. Con trai tên là JīviTasena.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện cỗ xe và đã ra sức nỗ lực mười tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, bậc Tối Thượng Nhân, đấng Đại Hùng Koṇḍañña có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở khu rừng lớn của chư thiên.
Bhadda và luôn cả Subhadda đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Koṇḍañña tên là Anuruddha.
Tissā và luôn cả Upatissā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của vị Đại Ẩn Sĩ Koṇḍañña là cây Sāla tốt lành (Sālakalyāṇika).
Soṇa và Upasoṇa đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Nandā và luôn cả Sirimā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao tám mươi tám cánh tay (40 mét), bậc Đại Hiền Triết ấy sáng ngời tợ như mặt trăng[31], giống như mặt trời lúc chính ngọ.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến một trăm ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Trái đất được điểm tô với những bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm giống như là bầu trời được tô điểm bởi các vì tinh tú, khi ấy vị ấy đã rạng rỡ như thế.
Các bậc long tượng ấy là vô lượng, không bị dao động, khó thể đạt đến. Sau khi thị hiện giống như là tia chớp, các vị có danh tiếng vĩ đại ấy đã Niết-Bàn.
Thần thông ấy và (thiền) định được phát triển toàn diện bằng trí tuệ của đấng Chiến Thắng là vô song, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đức Phật Koṇḍañña, bậc có niềm vinh quang, đã Niết-Bàn tại Tu viện Nandā. Ngôi bảo tháp dành cho vị ấy đã được dựng lên cao bảy do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Koṇḍaññabuddhavaṃso dutiyo.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Koṇḍañña thứ hai.
–ooOoo–
3. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT MAṄGALA (Đức Phật Cát Tường)
Sau (Đức Phật) Koṇḍañña, vị Lãnh Đạo tên là Maṅgala đã hủy diệt bóng tối ở thế gian và nâng cao ngọn đuốc Chánh Pháp.
Hào quang của vị ấy là vô song, vượt trội các đấng Chiến Thắng khác, tiêu diệt ánh sáng mặt trăng mặt trời, và rọi sáng mười ngàn thế giới.
Đức Phật ấy cũng đã giảng giải về bốn Chân Lý cao quý tối thượng. Những ai đã uống chất tinh túy của Chân Lý, những vị ấy xua tan bóng tối mịt mùng.
Sau khi đạt đến quả vị Giác Ngộ vô song, trong buổi thuyết giảng Giáo Pháp lần đầu tiên, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất của một trăm ngàn koṭi.
Đức Phật đã thuyết giảng Giáo Pháp ở cung điện của vị Chúa Trời. Khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ nhì của một trăm ngàn koṭi.
Khi đức chuyển luân vương Sunanda đi đến gặp đấng Toàn Giác, khi ấy đấng Toàn Giác đã gióng tiếng trống cao quý tối thượng của Giáo Pháp.
Và khi ấy, những người tùy tùng của (đức vua) Sunanda gồm có chín mươi koṭi. Tất cả những người ấy không thiếu sót ai đã trở thành Tỳ-khưu theo hình thức gọi đến[32].
Vị Đại Ẩn Sĩ Maṅgala đã có ba lần tụ hội. Cuộc hội tụ thứ nhất gồm có một trăm ngàn koṭi vị.
Cuộc hội tụ thứ nhì gồm có một trăm ngàn koṭi vị. Cuộc hội tụ thứ ba gồm có chín mươi koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Bà-La-Môn Suruci (Tu-lô-chi)
Khi ấy, đã có cuộc hội tụ của các bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm. Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Bà-la-môn tên Suruci.
Là vị trì tụng, nắm vững chú thuật, thành thạo ba bộ Vệ Đà, Ta đã đi đến gặp và đã quy y bậc Đạo Sư ấy.
Ta đã cúng dường hương thơm và tràng hoa đến hội chúng có bậc Toàn Giác đứng đầu. Sau khi cúng dường hương thơm và tràng hoa, Ta đã làm hài lòng (các vị) với món gavapāna[33].
Vị Phật ấy, đấng Tối Thượng Nhân Maṅgala, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Khi ấy, trong lúc đang tăng trưởng niềm hoan hỷ đối với việc đạt đến quả vị Toàn Giác cao quý, Ta đã cúng dường ngôi nhà của Ta đến Đức Phật và đã xuất gia trong sự chứng minh của vị ấy.
Sau khi học tập toàn bộ Kinh và luôn cả Luật tức là Giáo Pháp của bậc Đạo Sư gồm chín thể loại, Ta đã làm rạng rỡ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Maṅgala (Cát Tường)
Trong khi sống không xao lãng trong Giáo Pháp ấy, sau khi tu tập pháp hành của Phạm Thiên và làm toàn hảo các thắng trí, Ta đã đạt đến thế giới của Phạm Thiên.
Thành phố có tên là Uttara, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Uttara, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Maṅgala tên là Uttarā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Yasavā, Sucimā, và Sirimā.
Có đầy đủ ba mươi ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Yasavatī. Con trai tên là Sīvala.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện ngựa và đã ra sức nỗ lực tám tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Maṅgala, có bánh xe (Chánh Pháp) được chuyển vận, đã tiến bước.
Sudeva và Dhammasena đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Maṅgala tên là PāliTa.
Sīvalā và Asokā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Cây Nāga”.
Nanda và luôn cả Visākha đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Anuḷā và luôn cả Sumanā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Bậc Đại Hiền Triết cao tám mươi tám ratana[34]. Từ thân vị ấy phát ra hàng trăm ngàn ánh hào quang.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Cũng giống như sóng ở biển không thể nào tính đếm chúng được. Tương tợ y như thế, các Thinh văn của vị ấy không thể nào tính đếm các vị ấy được.
Trong khi bậc Toàn Giác đấng Lãnh Đạo Thế Gian Maṅgala còn hiện tiền, vào khi ấy không có cái chết vẫn còn phiền não ở trong Giáo Pháp của vị ấy.
Sau khi đã nâng đỡ ngọn đuốc Chánh Pháp, sau khi đã giúp cho đại chúng vượt qua, sau khi rực cháy như là cây cột khói, vị có danh tiếng lớn lao ấy đã Niết-Bàn.
Sau khi đã chỉ cho thế gian luôn cả chư thiên thấy được bản chất cơ bản của các hành, (vị ấy) đã phát cháy như là khối lửa, tương tợ như mặt trời đã lặn.
Đức Phật Maṅgala đã Niết-Bàn tại công viên tên là Vassara. Ngôi bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy đã được dựng lên cao ba mươi do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Maṅgala thứ ba.
–ooOoo–
4. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SUMANA (Đức Phật Thiện Ý)
Sau (Đức Phật) Maṅgala, vị Lãnh Đạo tên Sumana là bậc Tối Thượng của tất cả chúng sanh, không ai sánh bằng về tất cả các pháp (giới, định, tuệ).
Khi ấy ở thành phố Mekhala, Ngài đã gióng lên những tiếng trống bất tử được liên kết với những hồi tù và Giáo Pháp là lời giáo huấn của đấng Chiến Thắng gồm chín thể loại.
Sau khi chiến thắng các phiền não, đấng Đạo Sư ấy đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng và đã tạo lập thành phố là thành phố Chánh Pháp cao quý tối thượng.
Vị ấy đã tạo ra con đường lớn không bị cách khoảng, không khúc khuỷu, thẳng tắp, dài và rộng, (ấy là) Tứ Niệm Xứ cao quý tối thượng.
Nơi đó, ở tại con đường Ngài đã trưng bày bốn quả vị sa-môn, bốn tuệ phân tích, sáu thắng trí, và tám thiền chứng.
Những ai không bị xao lãng, (tâm) không bị ngăn trở, có được sự hổ thẹn tội lỗi và sự tinh tấn, chính những người ấy đạt được các đức hạnh cao quý này một cách dễ dàng.
Như thế bằng phương thức ấy, trong lúc nâng đỡ đại chúng bậc Đạo Sư đã giác ngộ trước tiên một trăm ngàn koṭi vị.
Trong dịp thuyết giảng Giáo Pháp lần thứ nhì là lúc đấng Đại Hùng giáo huấn các đồ chúng ngoại đạo, đã có một trăm ngàn koṭi (người lãnh hội).
Vào lúc chư thiên và nhân loại có sự đồng lòng nhất trí đã vấn câu hỏi về sự Tịch Diệt và luôn cả sự nghi ngờ ở trong tâm nữa.
Khi ấy, cũng vào dịp thuyết giảng Giáo Pháp giải thích rõ ràng về sự Tịch Diệt, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của chín mươi ngàn koṭi vị.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Sumana đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Khi Đức Thế Tôn đã trải qua mùa (an cư) mưa, vào ngày lễ Pavāraṇā đã được công bố, Như Lai đã hành lễ Pavāraṇā cùng với một trăm ngàn koṭi vị.
Sau đó vào lúc khác, khi các vị không còn ô nhiễm đã tụ hội ở ngọn núi Kañcana, đã có cuộc hội tụ thứ nhì của chín mươi ngàn koṭi vị.
Khi Chúa Trời Sakka đi đến chiêm ngưỡng Đức Phật, đã có cuộc hội tụ thứ ba của tám mươi ngàn koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca là Long Vương Atula (A-tu-la)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Long Vương tên là Atula, có đại thần lực, có sự tích lũy các thiện pháp đã được thành tựu.
Khi ấy, sau khi rời khỏi long cung Ta đã cùng thân quyến phục vụ đấng Chiến Thắng cùng với hội chúng bằng các nhạc cụ thiên đình của loài rồng.
Ta đã làm hài lòng một trăm ngàn koṭi vị với thức ăn và nước uống. Sau khi đã dâng mỗi một vị hai xấp vải, Ta đã quy y vị ấy.
Đức Phật ấy, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumana, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sumana (Thiện Ý)
Thành phố có tên là Mekhala, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sudatta, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Sumana tên là Sirimā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Canda, Sucanda, và Vaṭaṃsa.
Có sáu mươi ba trăm ngàn (sáu triệu ba trăm ngàn) phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Vataṃsakī. Con trai tên là Anupama.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện voi và đã ra sức nỗ lực mười tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng Sumana có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở thành phố Mekhala cao quý tối thượng.
Saraṇa và Bhāvitatta đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu.
Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Sumana tên là Udena.
Soṇā và Upasoṇā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Đức Phật ấy, là vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, đã giác ngộ cũng ở cội cây Nāga.
Varuṇa và luôn cả Saraṇa đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Cālā và Upacālā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đạt đến chín mươi cánh tay (45 mét) về chiều cao, Đức Phật ấy tỏa sáng mười ngàn thế giới tợ như kim loại vàng quý giá.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã giúp cho vượt qua những người xứng đáng được vượt qua và đã giác ngộ những người xứng đáng được giác ngộ, đấng Toàn Giác đã Vô Dư Niết-Bàn ví như mặt trăng (vua của các vì sao) đã lặn.
Đức Phật ấy là không gì sánh được và các vị Tỳ-khưu ấy là các bậc Lậu Tận. Sau khi thị hiện ánh sáng vô song, các vị có danh tiếng lớn lao ấy đã Niết-Bàn.
Trí tuệ vô song ấy và các châu báu không gì so sánh ấy, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đức Phật Sumana, bậc có danh tiếng, đã Niết-Bàn tại Tu viện Aṅgāra. Ngôi bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy đã được dựng lên cao bốn do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Sumana thứ 4.
–ooOoo–
5. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT REVATA (Đức Phật Ly-Bà-Đa)
Sau (Đức Phật) Sumana, có vị Lãnh Đạo, đấng Chiến Thắng tên Revata là vô song, tối thượng, không có tương đương, không gì sánh được.
Được thỉnh cầu bởi đấng Phạm Thiên, vị ấy cũng đã giảng giải Giáo Pháp, định nghĩa về (năm) Uẩn (mười tám) Giới chưa từng được chuyển vận ở Tam giới.
Trong sự thuyết giảng Giáo Pháp của vị ấy, đã có ba lần lãnh hội. Sự lãnh hội lần thứ nhất là không thể nói được bằng cách tính đếm.
Vào lúc bậc Hiền Triết Revata chỉ dạy đức vua Arindama, khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của một ngàn koṭi vị.
Sau khi xuất ra khỏi thiền tịnh bảy ngày, đấng Nhân Ngưu đã chỉ dạy về các quả vị tối thượng cho một trăm koṭi chư thiên và nhân loại.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Revata đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, đã khéo giải thoát như thế ấy.
Các vị đi đến vào lần đầu tiên là vượt quá phương thức tính đếm. Cuộc hội tụ thứ nhì gồm có một trăm ngàn koṭi vị.
Người phụ trợ trong việc chuyển vận bánh xe (Chánh Pháp) của Đức Phật là không ai sánh bằng về trí tuệ. Khi ấy, vị ấy bị bệnh và đã đạt đến tình trạng bấp bênh về mạng sống.
Khi ấy, những người đã đến với vị hiền triết để thăm hỏi bệnh tình của vị ấy; đã có cuộc hội tụ thứ ba của một trăm ngàn koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Bà-la-môn Atideva (A-ti-đề-bà)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Bà-la-môn tên Atideva. Ta đã đi đến gặp Đức Phật Revata. Ta đã quy y vị ấy.
Sau khi ca tụng giới, định, và đức hạnh tối thắng về tuệ của vị ấy, Ta đã dâng lên thượng y phù hợp với khả năng.
Đức Phật ấy, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Revata, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Cũng vào khi ấy, Ta đã nhớ lại và làm cho tăng trưởng pháp của chư Phật (nghĩ rằng): “Điều gì Ta đã phát nguyện thì Ta sẽ đem lại điều ấy[35]”.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Revata (Ly-Bà-Đa)
Thành phố có tên là Sudhaññaka, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Vipula, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Revata tên là Vipulā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong sáu ngàn năm. Ba tòa lâu đài tuyệt vời đã được trang hoàng Sudassana, Ratanagghi, và Āveḷa là đã được phát sanh lên do thiện nghiệp.
Có ba mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân (người vợ) tên là Sudassanā. Con trai tên là Varuṇa.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện xe và đã ra sức nỗ lực bảy tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Chiến Thắng, bậc Đại Hùng Revata có oai lực, có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại khu vườn Varuṇa.
Varuṇa và Brahmadeva đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Maṅgala tên là Sambhava.
Bhaddā và luôn cả Subhaddā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Khi ấy, Đức Phật ấy, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, cũng đã giác ngộ ở cội cây Nāga.
Varuṇa và Sarabha đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Pālā và Upacālā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đạt đến tám mươi cánh tay (40 mét) về chiều cao, Đức Phật ấy tỏa sáng khắp cả các phương như là cây cờ hiệu của thần Inda đã được giương cao.
Vòm hào quang tối thắng phát xuất từ cơ thể của vị ấy tỏa ra xung quanh một do-tuần dầu là ban ngày hay ban đêm.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến sáu mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã thị hiện Phật lực, Ngài đã giảng giải pháp Bất Tử ở thế gian và đã Niết-Bàn không còn chấp thủ tợ như ngọn lửa đã cạn nguồn nhiên liệu.
Và thân thể như là châu báu ấy, Giáo Pháp không gì tương đương ấy, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đức Phật Revata, bậc có danh tiếng, vị đại trí tuệ ấy đã Niết-Bàn. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Revata thứ 5.
–ooOoo–
6. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SOBHITA (Đức Phật Diệu Quang)
Sau (Đức Phật) Revata, vị Lãnh Đạo tên Sobhita là định tĩnh, có tâm thanh tịnh, không kẻ sánh bằng, không người đối thủ.
Ở tại ngôi nhà của mình, đấng Chiến Thắng ấy đã chuyển đổi tâm trí, đã đạt đến sự Giác Ngộ hoàn toàn, và đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Từ địa ngục Avīci tính lên phía trên và từ cõi trời cao nhất tính xuống phía dưới, phần không gian ở giữa này đã có một tập thể (tụ hội) trong cuộc thuyết giảng Giáo Pháp.
Đấng Toàn Giác đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp ở tại hội chúng ấy. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là không thể nói được bằng cách tính đếm.
Về sau vào lúc khác, trong khi thuyết giảng ở cuộc hội tụ của loài người và chư thiên, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín chục ngàn koṭi.
Vào lần khác nữa, có vị vương tử dòng sát-đế-lỵ tên Jayasena sau khi cho trồng trọt khu vườn đã cống hiến đến Đức Phật trong dịp ấy.
Trong khi công bố sự hiến dâng của vị ấy, bậc Hữu Nhãn đã thuyết giảng Giáo Pháp. Khi ấy, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của một ngàn koṭi.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Sobhita đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận, không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Đức vua tên UggaTa ấy dâng cúng vật thí đến đấng Tối Thượng Nhân. Trong lần cúng dường ấy, một trăm koṭi vị A-la-hán đã tụ hội lại.
Vào lần khác nữa, có nhóm người thuộc đoàn thể dâng cúng vật thí đến đấng Tối Thượng Nhân. Khi ấy, đã có cuộc hội tụ thứ nhì của chín mươi koṭi vị.
Vào lúc đấng Chiến Thắng giáng trần sau khi đã cư ngụ ở cõi trời, khi ấy đã có cuộc hội tụ thứ ba của tám mươi koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Bà-la-môn Sujāta (Thiện Sinh)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Bà-la-môn tên Sujāta. Khi ấy, Ta đã làm hài lòng Đức Phật cùng các vị Thinh văn bằng thức ăn nước uống.
Đức Phật ấy, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sobhita, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, được hoan hỷ, với tâm trí phấn chấn, Ta đã thực hiện sự nỗ lực tích cực nhằm theo đuổi chính mục đích ấy.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sobhita (Diệu Quang)
Thành phố có tên là Sudhamma, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sudhamma, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Sobhita tên là Sudhammā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Kumuda, Nāḷinī, và Paduma.
Có bốn mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Makilā. Con trai tên là Sīha.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, bậc Tối Thượng Nhân đã ra đi bằng tòa lâu đài[36] và đã thực hành sự nỗ lực bảy ngày.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng Sobhita có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở vườn thượng uyển Sudhamma tuyệt vời.
Asama và Sunetta đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Sobhita tên là Anoma.
Nakulā và Sujātā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Và khi ấy trong lúc giác ngộ, Đức Phật ấy đã giác ngộ ở cội cây Nāga.
Ramma và luôn cả Sunetta đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Nakulā và luôn cả Cittā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao năm mươi tám ratana (14 mét rưỡi), vị Đại Hiền Triết chiếu sáng tất cả các phương như là mặt trời mọc.
Giống như khu rừng lớn nở rộ hoa tỏa hương với các hương thơm khác loại, tương tợ y như thế lời tuyên thuyết của vị ấy tỏa hương với các hương thơm của giới.
Cũng giống như biển cả không thể được thỏa mãn bởi sự ngắm nhìn, tương tợ y như thế lời tuyên thuyết của vị ấy không thể được thỏa mãn bởi sự lắng nghe.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã ban lời giáo huấn và nhắc nhở các chúng sanh còn lại[37], vị ấy cùng với các vị Thinh văn đã phát cháy giống như ngọn lửa rồi đã Niết-Bàn.
Đức Phật ấy là vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, và các vị Thinh văn ấy là đã thành tựu các năng lực, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đức Phật Sobhita, đấng Toàn Giác cao quý đã Niết-Bàn tại Tu viện Sīha. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Sobhita thứ 6.
–ooOoo–
7. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT ANOMADASSĪ (Vô Thượng Kiến Phật)
Sau (Đức Phật) Sobhita, đấng Toàn Giác Anomadassī là đấng Tối Thượng Nhân có danh tiếng vô lường, có oai lực khó mà vượt trội.
Sau khi cắt đứt tất cả các sự trói buộc và hủy diệt (nghiệp tái sanh ở) ba cõi, vị ấy đã thuyết giảng cho chư thiên và loài người về Đạo Lộ đưa đến việc không còn luân hồi.
Vị ấy không chao động ví như biển cả, khó thể đạt đến như là ngọn núi, không có điểm cuối cùng ví như bầu không gian, và đã nở hoa như là cây Sālā chúa.
Chỉ với sự nhìn thấy Đức Phật ấy là chúng sanh khởi lên hoan hỷ. Sau khi lắng nghe lời nói đang diễn giải, họ đạt được Bất Tử.
Khi ấy, sự lãnh hội về Giáo Pháp của vị ấy là thành công và đạt được số lượng. Hàng trăm koṭi (chúng sanh) đã lãnh hội trong cuộc thuyết giảng Giáo Pháp lần thứ nhất.
Về sau vào lúc khác, trong khi đang đổ xuống những cơn mưa Giáo Pháp vào thời điểm thù thắng, tám chục koṭi (chúng sanh) đã lãnh hội trong cuộc thuyết giảng Giáo Pháp lần thứ nhì.
Về sau vào lúc khác, khi đang đổ xuống cơn mưa (Giáo Pháp) và ngay trong lúc đang làm hài lòng chúng sanh, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của bảy mươi tám koṭi.
Và bậc Đại Ẩn Sĩ ấy cũng đã có ba lần tụ hội gồm các vị đã đạt đến năng lực của các thắng trí và đã được đơm hoa trong sự giải thoát.
Khi ấy, đã có cuộc tụ hội của tám trăm ngàn vị có sự tham đắm si mê đã được đoạn tận và có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Lần hội tụ thứ nhì là của bảy trăm ngàn vị không còn ô nhiễm, thoát khỏi bụi trần, có sự an tịnh như thế ấy.
Lần hội tụ thứ ba là của sáu trăm ngàn vị đã đạt đến năng lực của các thắng trí, có sự nỗ lực cao, đã chứng Niết-Bàn.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Dạ-Xoa Có Đại Thần Lực
Vào lúc bấy giờ, Ta là Dạ-xoa có đại thần lực, là chúa tể cai quản nhiều koṭi Dạ-xoa.
Khi ấy, Ta cũng đã đi đến gặp bậc Đại Ẩn Sĩ, Đức Phật cao quý ấy, và đã làm hài lòng đấng Lãnh Đạo Thế gian cùng hội chúng bằng cơm nước.
Khi ấy, bậc Hiền Triết ấy, có nhãn quan thanh tịnh, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, được hoan hỷ, với tâm trí phấn chấn, Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Anomadassī (Vô Thượng Kiến)
Thành phố có tên là Candavatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Yasavā, người mẹ của bậc Đạo Sư Anomadassī tên là Yasodharā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong mười ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Siri, Upasiri, và Vaḍḍha.
Có hai mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sirimā. Con trai tên là Upasāla.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng kiệu khiêng và đã ra sức nỗ lực mười tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Đại Hiền Triết, đấng Đại Hùng Anomadassī, có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại công viên Sudassana tuyệt vời.
Nisabha và cả Anoma đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đạo Sư Anomadassī tên là Varuṇa.
Sundarā và Sumanā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Ajjuna”.
Nandivaḍḍha và Sirivaḍḍha đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Uppalā và Padumā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Bậc Đại Hiền Triết cao năm mươi tám ratana (14 mét rưỡi). Hào quang của vị ấy phát ra như là ánh mặt trời mọc.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến một trăm ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng được rạng rỡ, lời tuyên thuyết khéo được đơm hoa nhờ vào các vị A-la-hán đã ly tham ái, không còn ô nhiễm như thế ấy.
Bậc Đạo Sư có danh tiếng vô lượng ấy và hai vị (Thinh văn hàng đầu) vô song ấy, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Chiến Thắng, bậc Đạo Sư Anomadassī đã Niết-Bàn tại Tu viện Dhamma. Hơn nữa, ngôi bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy có chiều cao hai mươi (do-tuần) ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Anomadassī thứ 7.
–ooOoo–
8. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PADUMA (Đức Phật Liên Hoa)
Sau (Đức Phật) Anomadassī, đấng Toàn Giác, bậc Tối Thượng Nhân tên Paduma là không kẻ sánh bằng, không người đối thủ.
Giới của vị ấy là không ai sánh bằng, định là không có giới hạn, trí tuệ cao quý là không thể tính đếm, và giải thoát là không có tương đương.
Cũng vào lúc chuyển vận bánh xe Chánh Pháp của vị có oai lực vô song ấy, đã có ba cuộc lãnh hội là sự xua đuổi đi bóng đêm mù mịt.
Ở sự lãnh hội lần thứ nhất, Đức Phật đã giác ngộ một trăm koṭi. Ở sự lãnh hội lần thứ nhì, bậc Thông Minh đã giác ngộ chín mươi koṭi.
Và vào lúc Đức Phật Paduma giáo huấn người con trai của mình, khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám chục koṭi.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Paduma đã có ba lần tụ hội. Cuộc hội tụ thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi vị.
Vào dịp tiến hành lễ Kaṭhina, khi y Kaṭhina được phát sanh, các vị Tỳ-khưu đã may y để giao cho vị Tướng Quân Chánh Pháp.
Khi ấy, ba trăm ngàn vị đã tụ hội lại. Các vị Tỳ-khưu ấy là không còn ô nhiễm, có sáu thắng trí, có đại thần lực, không bị thất bại.
Cũng vào dịp khác, đấng Nhân Ngưu ấy đã vào mùa (an cư) mưa ở trong rừng. Khi ấy, đã có cuộc hội tụ của hai trăm ngàn vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Con Sư Tử Chúa
Vào lúc bấy giờ, Ta là con sư tử chúa tể của các loài thú. Ta đã nhìn thấy đấng Chiến Thắng đang thực hành hạnh độc cư ở trong rừng.
Ta đã đê đầu đảnh lễ ở chân (của Đức Phật) rồi đã đi nhiễu quanh vị ấy, sau đó đã rống lên ba lần rồi đã phục vụ đấng Chiến Thắng bảy ngày.
Sau khi xuất khỏi bảy ngày nhập thiền cao quý, đức Như Lai dụng tâm suy xét rồi đã triệu tập một koṭi (mười triệu) vị Tỳ-khưu.
Khi ấy, ở giữa các vị (Tỳ-khưu) ấy, đấng Đại Hùng ấy cũng đã chú nguyện rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Paduma (Liên Hoa)
Thành phố có tên là Campaka, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Asama, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Paduma tên là Asamā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong mười ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Nanda, Vasu, và Yasattara.
Và có ba mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Uttarā. Con trai tên là Ramma.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện xe và đã ra sức nỗ lực tám tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng Paduma có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại công viên Dhanañja tuyệt vời.
Sāla và cả Upasāla đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Paduma tên là Varuṇa.
Rādhā và luôn cả Surādhā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Soṇa vĩ đại”.
Sabhiyo và luôn cả Asama đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Rucī và Nandimārā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Vị Đại Hiền Triết ấy cao năm mươi tám ratana (14 mét rưỡi). Hào quang không gì sánh bằng của vị ấy chiếu sáng tất cả các phương.
Ánh sánh của mặt trăng, ánh sáng của mặt trời, ánh sánh của châu báu và ngọc ma-ni đắt giá, tất cả các loại ánh sáng ấy cũng đều bị tiêu tan sau khi sánh cùng hào quang tối thắng của đấng Chiến Thắng.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến một trăm ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã giác ngộ những chúng sanh có tâm trí đã được chín muồi không thiếu sót (người nào), sau khi chỉ dạy những người còn lại vị ấy cùng các vị Thinh văn đã Niết-Bàn.
Ví như con rắn bỏ đi lớp da già cỗi, ví như cây cối rủ bỏ lá úa tàn, vị ấy sau khi buông bỏ các hành đã Niết-Bàn tương tợ như ngọn lửa đã được dập tắt.
Bậc Đạo Sư Paduma, đấng Chiến Thắng cao quý đã Niết-Bàn tại Tu viện Dhamma. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Paduma thứ 8.
–ooOoo–
9. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT NĀRADA (Đức Phật Na-La-Đà)
Sau (Đức Phật) Paduma, có đấng Toàn Giác, bậc Tối Thượng Nhân tên Nārada là không kẻ sánh bằng, không người đối thủ.
Đức Phật ấy, người con trai trưởng yêu quý của vị Chuyển luân vương, có sự trang sức với ngọc trai và ngọc ma-ni đã đi (bộ) đến công viên.
Ở tại nơi ấy có cội cây hùng vĩ, tuyệt đẹp, to lớn, thanh khiết. Sau khi đi đến nơi ấy, vị ấy đã ngồi xuống ở dưới cội cây Soṇa vĩ đại.
Ở tại nơi ấy, trí tuệ cao quý, vô biên, (sắc bén) tợ kim cương đã được sanh khởi. Nhờ đó, vị ấy đã khảo sát các hành theo lối ngửa lên và theo lối úp xuống.
Ở tại nơi ấy, vị ấy đã xua đi tất cả các phiền não không còn dư sót, đã đạt đến quả vị Giác Ngộ hoàn toàn và mười bốn trí tuệ[38] của vị Phật.
Sau khi đạt đến quả vị Toàn Giác, vị ấy đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Trong lúc huấn luyện Long vương Mahādoṇa, bậc Đại Hiền Triết đã thể hiện điều kỳ diệu ấy (Song Thông) cho thế gian luôn cả chư thiên nhìn thấy.
Khi ấy, trong lần giảng giải Giáo Pháp ấy cho chư thiên và nhân loại, chín chục ngàn koṭi đã vượt qua tất cả các mối nghi hoặc.
Vào thời điểm đấng Đại Hùng giáo giới người con trai của mình, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám chục ngàn koṭi.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Nārada đã có ba lần tụ hội. Cuộc hội tụ thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi vị.
Vào lúc Đức Phật giảng giải về đức hạnh của chư Phật có cả phần duyên khởi, khi ấy chín mươi ngàn koṭi vị không còn ô nhiễm đã tụ hội lại.
Vào lúc con rồng Verocana dâng cúng vật thí đến bậc Đạo Sư, khi ấy tám mươi trăm ngàn (tám triệu) người con trai của đấng Chiến Thắng đã tụ hội lại.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Đạo Sĩ Bện Tóc
Vào lúc bấy giờ, Ta là đạo sĩ bện tóc, có khổ hạnh cao tột, đi lại ở trên không trung, toàn hảo về năm thắng trí.
Khi ấy, sau khi làm hài lòng vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng cùng với hội chúng và đoàn tháp tùng bằng cơm nước, Ta đã cúng dường gỗ đàn hương.
Khi ấy, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Nārada ấy cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong vô lượng kiếp tính từ thời điểm này, (người này) sẽ trở thành vị Phật ở thế gian.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã khiến tâm được hoan hỷ bội phần. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Nārada (Na-La-Đà)
Thành phố có tên là Dhaññavatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sudeva, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Nārada tên là Anomā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Jita, Vijita, và Abhirāma.
Có bốn mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Vijitasenā. Con trai tên là Nanduttara.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Tối Thượng Nhân đã ra đi bằng sự đi bộ (sự đi bằng bàn chân) và đã thực hành hạnh nỗ lực bảy ngày.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng Nārada có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở công viên Dhanañja tuyệt vời.
Bhaddasāla và JiTamitta đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Nārada tên là Vāseṭṭha.
Uttarā và luôn cả Phaggunī đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Soṇa vĩ đại”.
Uggarinda và Vasabha sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Indavarī và Gaṇḍī sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao tám mươi tám ratana (22 mét), bậc Đại Hiền Triết ấy chiếu sáng mười ngàn thế giới tương tợ như cột trụ bằng vàng có gắn tràng hoa.
Thân thể có ánh sáng hào quang của vị ấy chiếu ra các phương liên tục ngày dêm và luôn luôn tỏa sáng (xung quanh) một do-tuần.
Vào lúc bấy giờ, được tràn ngập bởi các hào quang của Đức Phật, những người ở xung quanh một do-tuần không ai thắp sáng các ngọn đèn đuốc.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Giống như bầu trời được trang điểm và chói sáng bởi các vì sao, tương tợ như thế ấy Giáo Pháp của vị ấy rạng rỡ nhờ vào các vị A-la-hán.
Sau khi đã thiết lập vững chắc cây cầu Chánh Pháp để giúp vượt qua giòng chảy luân hồi đối với số người còn lại đã đạt được (đạo quả Hữu Học), đấng Nhân Ngưu ấy đã Niết-Bàn.
Đức Phật ấy là vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, và các bậc Lậu Tận ấy là có oai lực vô song, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Chiến Thắng hàng đầu Nārada đã Niết-Bàn tại thành phố Sudassana. Ngôi bảo tháp cao quý của đấng Chiến Thắng đã được dựng lên cao bốn do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Nārada thứ 9.
–ooOoo–
10. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PADUMUTTARA (Đức Phật Thắng Liên Hoa)
Sau (Đức Phật) Nārada, có đấng Toàn Giác, bậc Tối Thượng Nhân tên PadumUttara là không bị chao động, tương tợ như biển cả.
Và Đức Phật đã sanh lên vào kiếp Maṇḍa ấy[39]. Chúng sanh đã sanh lên trong kiếp ấy là vô cùng tốt lành[40].
Trong khi Đức Thế Tôn PadumUttara thuyết giảng Giáo Pháp lần thứ nhất, đã có sự lãnh hội Giáo Pháp của một trăm ngàn koṭi.
Về sau vào lúc khác nữa, trong lúc đổ xuống cơn mưa (Giáo Pháp) khiến cho các hạng chúng sanh được hài lòng, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của ba mươi bảy trăm ngàn (ba triệu bảy trăm ngàn) koṭi.
Vào thời điểm đấng Đại Hùng đi đến gặp (người cha là) Ānanda, sau khi đã đi đến trong sự hiện diện của người cha, Ngài đã gióng lên tiếng trống Bất Tử.
Khi tiếng trống Bất Tử đã được gióng lên và trong khi cơn mưa Pháp Bảo đang rơi xuống, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của năm mươi trăm ngàn (năm triệu) koṭi.
Là vị giáo giới, vị làm cho hiểu rõ, vị giúp cho tất cả chúng sanh vượt qua, Đức Phật thiện xảo về thuyết giảng đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Bậc Đạo Sư PadumUttara đã có ba lần tụ hội. Cuộc hội tụ thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi vị.
Khi Đức Phật, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, cư ngụ ở tại ngọn núi Vebhāra, đã có cuộc hội tụ thứ nhì của chín mươi ngàn koṭi vị.
Hơn nữa, trong khi ra đi du hành từ các làng mạc, thị trấn, và quốc độ, đã có cuộc hội tụ thứ ba của tám mươi ngàn koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Lãnh Chúa Jaṭila (Xà-đế-la)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị lãnh chúa tên Jaṭila. Ta đã cúng dường vải cùng với bữa ăn đến hội chúng (Tỳ-khưu) có bậc Toàn Giác đứng đầu.
Đức Phật ấy, ngồi giữa hội chúng, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong một trăm ngàn kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng. Ta đã thực hiện sự nỗ lực vô cùng bền bỉ để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Padumuttama (Thắng Liên Hoa)
Khi ấy, tất cả các người ngoại đạo bị ruồng bỏ trở nên hốt hoảng, tâm trí chán nản. Không còn những người phục vụ bọn họ. Mọi người xua đuổi họ ra khỏi quốc độ.
Tất cả đã tụ hội lại tại nơi ấy và đã đi đến gặp Đức Phật (nói rằng): “Bạch đấng Đại Hùng, ngài là vị lãnh đạo. Hỡi bậc Hữu Nhãn, ngài hãy là chốn nương nhờ”.
Bậc có lòng thương xót, đấng Bi Mẫn, vị tầm cầu lợi ích cho tất cả chúng sanh đã an trú tất cả những người ngoại đạo đã đi đến vào năm giới cấm.
Như thế, Giáo Pháp đã không bị pha trộn, không còn các ngoại đạo, và được tô điểm bởi các vị A-la-hán ở vào trạng thái thu thúc như thế ấy.
Thành phố có tên là Haṃsavatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Ānanda, người mẹ của bậc Đạo Sư Padumuttama tên là Sujātā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Nārī, Bāhana, và Yasavatī.
Có bốn mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Vasuladattā. Con trai tên là UtTama.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, bậc Tối Thượng Nhân đã ra đi bằng tòa lâu đài và đã thực hành hạnh nỗ lực bảy ngày.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Hướng Đạo, đấng Đại Hùng Padumuttara có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở công viên tuyệt vời Mithila.
Devila và Sujāta đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đạo Sư Padumuttara tên là Sumana.
Amitā và luôn cả Asamā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Salaḷa”.
Amita và luôn cả Tissa đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Haṭṭhā và luôn cả Sucittā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đạt đến năm mươi tám ratana (14 mét rưỡi) về chiều cao, đấng Đại Hiền Triết với ba mươi hai tướng trạng cao quý tương tợ như cột trụ bằng vàng có gắn tràng hoa.
Các tường thành, cửa lớn, vách đất, cây cối, mỏm đá ở xung quanh mười hai do-tuần không có che khuất vị ấy.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến một trăm ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã giúp cho nhiều người vượt qua, sau khi đã cắt đứt tất cả các điều nghi hoặc, vị ấy đã rực cháy như là khối lửa rồi đã Niết-Bàn cùng với các vị Thinh văn.
Đức Phật, đấng Chiến Thắng Padumuttara đã Niết-Bàn tại Tu viện Nandā. Ngôi bảo tháp cao quý dành cho vị ấy có chiều cao mười hai do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Padumuttara thứ 10.
–ooOoo–
11. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SUMEDHA (Đức Phật Thiện Tuệ)
Sau (Đức Phật) PadumUttara, có bậc Lãnh Đạo tên Sumedha là đấng Chiến Thắng tối thượng của toàn thể thế giới, có oai lực nỗi bật, khó thể đạt đến.
Có cặp mắt an tịnh, khuôn mặt đầy đặn, (thân hình) cao lớn, ngay thẳng, hùng dũng, là người tầm cầu lợi ích cho tất cả chúng sanh, (vị ấy) đã giúp cho nhiều người thoát khỏi sự trói buộc.
Khi đã thành tựu toàn vẹn quả vị Giác Ngộ tối thượng, Đức Phật đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp ở tại thành phố Sudassana.
Trong việc thuyết giảng Giáo Pháp của vị ấy, cũng đã có ba sự lãnh hội. Sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Hơn nữa vào lần khác, đấng Chiến Thắng đã thuần phục Dạ-xoa Kumbhakaṇṇa. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín chục ngàn koṭi (chín trăm tỷ).
Hơn nữa vào lần khác, bậc có danh tiếng vô hạn đã giảng giải về bốn Chân Lý. Đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám chục ngàn koṭi (tám trăm tỷ).
Bậc Đại Ẩn Sĩ Sumedha đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Vào lúc đấng Chiến Thắng ngự đến thành phố Sudassana, khi ấy một trăm koṭi (một tỷ) vị Tỳ-khưu là các bậc Lậu Tận đã tụ hội lại.
Hơn nữa vào lần khác, lúc tiến hành lễ Kaṭhina cho các vị Tỳ-khưu ở tại Devakūṭa, khi ấy đã có cuộc hội tụ thứ nhì của chín chục koṭi vị.
Hơn nữa vào lần khác, vào lúc đấng Thập Lực đi du hành, khi ấy đã có cuộc hội tụ thứ ba của tám chục koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Thanh Niên Bà-la-môn Uttara (Ưu-đa-la).
Vào lúc bấy giờ, Ta là người thanh niên Bà-la-môn tên Uttara. Tài sản đã được tích lũy trong nhà của Ta là tám mươi koṭi (tám trăm triệu).
Sau khi đã cúng dường toàn bộ tất cả đến đấng Lãnh Đạo Thế Gian cùng với hội chúng (Tỳ-khưu), Ta đã đi đến nương nhờ vị ấy và đã hứng thú với việc xuất gia.
Khi ấy, trong khi thể hiện sự tùy hỷ (phước báu) vị ấy cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong ba chục ngàn kiếp sau, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Sau khi học tập toàn bộ Kinh và luôn cả Luật tức là Giáo Pháp của bậc Đạo Sư gồm chín thể loại, Ta đã làm rạng rỡ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Trong khi sống không xao lãng trong Giáo Pháp ấy trong khi ngồi, đứng, đi kinh hành, sau khi làm toàn hảo các thắng trí, Ta đã đạt đến thế giới của Phạm Thiên.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sumedha (Thiện Tuệ)
Thành phố có tên là Sudassana, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sudatta, người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Sumedha tên là Sudattā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Sucanda, Kañcana, và Sirivaḍḍha.
Có ba lần mười sáu ngàn (bốn mươi tám ngàn) phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sumanā. Con trai tên là Punabba.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện voi và đã ra sức nỗ lực tám tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng Sumedha, có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại công viên Sudassana tuyệt vời.
Saraṇa và Sabbakāma đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Sumedha tên là Sāgara.
Rāmā và luôn cả Surāmā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Cây Nimba”.
Uruvelā và luôn cả Yasavā đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Yāsā và Sirivā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao tám mươi tám ratana (22 mét), bậc Đại Hiền Triết chiếu sáng tất cả các phương tương tợ như mặt trăng ở giữa tập thể các vì sao.
Giống như viên ngọc ma-ni của vị Chuyển Luân Vương chiếu sáng một do-tuần, tương tợ y như thế, ngọc quý[41] của vị ấy tỏa sáng một do-tuần ở xung quanh.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín chục ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua [sanh tử].
Giáo Pháp này đã được hưng thịnh nhờ vào các vị A-la-hán đã thành tựu Tam minh, sáu Thắng trí, và năng lực như thế ấy.
Tất cả các vị ấy đều có danh tiếng vô hạn, đã được giải thoát, không còn tái sanh. Sau khi thị hiện ánh sáng của trí tuệ, tất cả các vị có danh tiếng lớn lao ấy đã Niết-Bàn.
Đức Phật, đấng Chiến Thắng cao quý Sumedha đã Niết-Bàn tại Tu viện Medha. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Sumedha thứ 11.
12. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SUJĀTA (Đức Phật Thiện Sanh)
Cũng chính trong kiếp Maṇḍa ấy[42], có vị Lãnh Đạo tên Sujāta là có hàm sư tử, vai rộng, không thể đo lường, khó thể đạt đến.
Không bợn nhơ và tinh khiết như mặt trăng, huy hoàng như mặt trời, luôn chói sáng với sự vinh quang, đấng Toàn Giác rạng rỡ như thế ấy.
Sau khi thành tựu toàn vẹn quả vị Giác Ngộ tối thượng, đấng Toàn Giác đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp ở tại thành phố Sumaṅgala.
Trong khi đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sujāta thuyết giảng Giáo Pháp cao quý vào dịp thuyết giảng Giáo Pháp lần thứ nhất, tám mươi koṭi (tám trăm triệu) đã lãnh hội.
Khi vị có danh tiếng vô lượng Sujāta vào mùa (an cư) mưa ở cõi trời, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của ba mươi bảy trăm ngàn (ba triệu bảy trăm ngàn).
Vào lúc (Đức Phật) Sujāta, bậc không ai sánh bằng, đi đến gặp người cha, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của sáu mươi trăm ngàn (sáu triệu).
Bậc Đại Ẩn Sĩ Sujāta đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Trong số các vị đã đạt được năng lực của các Thắng trí, không còn tái sanh vào cõi này cõi khác, các vị ấy (với số lượng) sáu trăm ngàn đã tụ hội lại là lần thứ nhất.
Vào lần khác nữa, trong cuộc tụ hội vào dịp đấng Chiến Thắng từ cõi trời hạ thế, đã có cuộc hội tụ lần thứ nhì của năm chục trăm ngàn (năm triệu) vị.
Vị Thinh văn hàng đầu của vị ấy, khi đi đến gặp đấng Nhân Ngưu bậc Toàn Giác, đã đi đến với bốn trăm ngàn vị (là lần thứ ba).
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Lãnh Chúa Ở Bốn Hòn Đảo, Là Vị Chuyển Luân Vương
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị lãnh chúa ở bốn hòn đảo, là vị chuyển luân vương có năng lực lớn lao, di chuyển ở trên không trung.
Sau khi chứng kiến điều kỳ diệu ở thế gian, (là việc) phi thường, khiến lông dựng đứng, Ta đã đi đến và đảnh lễ đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sujāta ấy.
Sau khi đã dâng lên vương quốc rộng lớn gồm bốn hòn đảo và bảy vật báu tối thắng đến Đức Phật, Ta đã xuất gia trong sự chứng minh của vị ấy.
Những người hộ tự ở trong xứ sở, sau khi gom góp phẩm vật đã đem lại đồ dùng thiết yếu, vật trải nằm lót ngồi, dâng lên hội chúng Tỳ-khưu.
Khi ấy, vị Chúa Tể trong mười ngàn thế giới cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong ba mươi ngàn kiếp sau, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã sanh khởi niềm hoan hỷ bội phần. Ta đã quyết định sự thực hành tột bực để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Sau khi học tập toàn bộ Kinh và luôn cả Luật tức là Giáo Pháp của bậc Đạo Sư gồm chín thể loại, Ta đã làm rạng rỡ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Trong khi sống không xao lãng trong Giáo Pháp ấy, sau khi tu tập thiền Phạm Thiên và đạt đến sự toàn hảo trong các thắng trí, Ta đã đi đến thế giới của Phạm Thiên.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sujāta (Thiện Sanh)
Thành phố có tên là Sumaṅgala, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Uggata, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Sujāta tên là Pabhāvatī.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Siri, Upasiri, và Canda.
Có hai mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sirinandā. Con trai tên là Upasena.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện ngựa và đã ra sức nỗ lực chín tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng Sujāta có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở công viên tuyệt vời Sumaṅgala.
Sudassana và Sudeva đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Sujāta tên là Nārada.
Nāgā và Nāgasamānā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là Mahāveḷu (cây tre vĩ đại).
Và cây tre ấy có thân đặc, không có bọng, rậm lá, là loại cây thẳng đuột, to lớn, đáng nhìn, xinh xắn.
Giống cây ấy có một thân, khi đã phát triển thì được phân thành các nhánh từ thân ấy như là chùm lông đuôi của chim công được buộc chặt lại; giống cây ấy xinh đẹp như thế.
Không có các gai ở cây ấy và cũng không có lỗ bọng lớn, cành cây xòe rộng, không thưa thớt, bóng râm dày đặc, xinh xắn.
Sudatta và luôn cả Citta đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Subhaddā và Padumā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Với chiều cao năm mươi ratana (12 mét rưỡi), đấng Chiến Thắng ấy đạt được sự cao quý về mọi phương diện và thành tựu tất cả các đức hạnh.
Tương đương với các loại hào quang không thể sánh bằng, hào quang của vị ấy tỏa sáng xung quanh. Vị ấy là vô lượng, vô song, không giống như các vị tương tợ.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua [sanh tử].
Cũng giống như các làn sóng ở biển cả, giống như các vì sao ở bầu trời, tương tợ như thế, vào khi ấy lời tuyên thuyết (của Đức Phật ấy) được tô điểm nhờ vào các vị A-la-hán.
Với các vị A-la-hán như thế ấy, (là các vị) đã thành tựu Tam minh, sáu Thắng trí, và năng lực như thế ấy, Giáo Pháp này đã được hưng thịnh.
Đức Phật ấy, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, và các đức hạnh vô song ấy, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đức Phật, đấng Chiến Thắng cao quý Sujāta đã Niết-Bàn tại Tu viện Sela. Ngôi bảo tháp được dựng lên cao ba gāvuta[43] dành cho bậc Đạo Sư ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Sujāta thứ 12.
–ooOoo–
13. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PIYADASSĪ (Đức Phật Ái Kiến)
Sau (Đức Phật) Sujāta, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Piyadassī là vị tự mình chứng ngộ, khó thể đạt đến, tương đương với các vị không thể sánh bằng, có danh tiếng vĩ đại.
Có danh tiếng vô hạn, Đức Phật ấy cũng chiếu sáng tợ như mặt trời. Sau khi hủy diệt tất cả bóng tối, Ngài đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Đối với vị có oai lực vô song ấy, cũng đã có ba sự lãnh hội. Sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Thiên Vương Sudassana đã thuận theo Tà kiến. Trong khi xua tan Tà kiến của vị ấy, bậc Đạo Sư đã thuyết giảng Chánh Pháp.
Cuộc tụ hội của các hạng chúng sanh là vô song. Khi ấy, đám đông đã tụ hội lại. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín ngàn koṭi.
Khi ấy, bậc Điều Khiển nhân loại huấn luyện con voi Doṇamukha. Đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám mươi ngàn koṭi.
Ngài Piyadassī ấy cũng đã có ba lần tụ hội. Cuộc hội tụ thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi vị.
Sau đó vào lúc khác, chín mươi koṭi vị hiền triết đã hội họp chung lại với nhau. Ở cuộc hội tụ thứ ba, đã có tám mươi koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Thanh Niên Bà-la-môn Kassapa (Ca-diếp)
Vào lúc bấy giờ, Ta là người thanh niên Bà-la-môn tên Kassapa, là vị trì tụng, nắm vững chú thuật, thành thạo ba bộ Vệ Đà.
Sau khi lắng nghe Giáo Pháp của vị (Phật) ấy, Ta đã sanh khởi niềm tin. Với một trăm ngàn koṭi (đồng tiền) Ta đã tạo lập Tu viện cho hội chúng.
Sau khi dâng cúng Tu viện đến vị ấy, được vui mừng, có tâm trí phấn chấn, Ta đã tạo lập sự vững chãi trong việc nương nhờ và đã thọ trì năm giới.
Đức Phật ấy, ngồi giữa hội chúng, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong một ngàn tám trăm kiếp nữa, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Piyadassī (Ái Kiến)
Thành phố có tên là Sudhañña, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sudatta, người mẹ của đấng Đạo Sư Piyadassī tên là Sucandā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Sunimmala, Vimala, và Giriguhā.
Có ba mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Vimalā. Con trai là Kañcanāveḷa.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện xe. Bậc Tối Thượng Nhân đã thực hành sự nỗ lực sáu tháng.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, bậc Đại Hiền Triết, đấng Đại Hùng Piyadassī có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận tại công viên Usabha xinh đẹp.
Pālita và Sabbadassī đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của đấng Đạo Sư Piyadassī tên là Sobhita.
Sujātā và Dhammadinnā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Kakudha”.
Sandaka và luôn cả Dhammika đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Visākhā và Dhammadinnā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Có danh tiếng vô hạn, với ba mươi hai tướng trạng cao quý, và chiều cao tám mươi cánh tay (40 mét)[44], Đức Phật ấy được nhìn thấy như là cây Sālā chúa.
Không có ánh sáng của ngọn lửa, của mặt trăng hay mặt trời, tương tợ như hào quang của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng ấy.
Tuổi thọ của vị ấy cũng kéo dài như là (tuổi thọ) của các hàng thiên nhân. Bậc Hữu Nhãn đã tồn tại ở thế gian chín mươi ngàn năm.
Đức Phật ấy, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, luôn cả các đức hạnh vô song ấy, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Hiền Triết cao quý Piyadassī đã Niết-Bàn tại Tu viện Assattha. Ngôi bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy đã được dựng lên cao ba do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Piyadassī thứ 13.
–ooOoo–
14. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT ATTHADASSĪ (Đức Phật Nghĩa Kiến)
Cũng chính trong kiếp Maṇḍa ấy[45], vị có danh tiếng lớn lao Atthadassī sau khi hủy diệt bóng đêm mịt mù đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị ấy đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp và đã làm hài lòng thế gian mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên bằng sự Bất Tử.
Đối với đấng Lãnh Đạo Thế Gian ấy, cũng đã có ba sự lãnh hội. Sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Vào lúc Đức Phật Atthadassī đi du hành ở cõi trời, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của một trăm ngàn koṭi.
Vào dịp khác nữa, khi Đức Phật thuyết giảng trong sự hiện diện của người cha, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của một trăm ngàn koṭi.
Và bậc Đại Ẩn Sĩ ấy đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Cuộc hội tụ thứ nhất là của chín mươi tám ngàn koṭi. Cuộc hội tụ thứ nhì là của tám mươi tám ngàn koṭi.
Cuộc hội tụ thứ ba là của bảy mươi tám ngàn koṭi (bảy trăm tám mươi tỷ) vị đại ẩn sĩ đã hoàn toàn giải thoát khỏi chấp thủ, không còn ô nhiễm.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Đạo Sĩ Bện Tóc Khổ Hạnh Cao Tột Susima (Tu-thi-ma)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Đạo sĩ bện tóc có sự khổ hạnh cao tột tên là Susima, được xem là hạng nhất ở trên trái đất.
Sau khi mang lại từ thế giới chư thiên bông hoa mạn-đà-la, hoa sen, hoa san hô của cõi trời, Ta đã cúng dường đến đấng Toàn Giác.
Đức Phật ấy, bậc đại hiền triết Atthadassī, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong một ngàn tám trăm kiếp, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, được hoan hỷ, với tâm trí phấn chấn, Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Atthadassī (Nghĩa Kiến)
Thành phố có tên là Sobhaṇa, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sāgara, người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Atthadassī tên là Sudassanā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình mười ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Amaragiri, Suragiri, và Giribāhana.
Có ba mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Visākhā. Con trai tên là Sela.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện ngựa và đã ra sức nỗ lực tám tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị có danh tiếng lớn lao, đấng Đại Hùng, bậc Nhân Ngưu Atthadassī có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở công viên Anoma.
Santa và Upasanta đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Atthadassī tên là Abhaya.
Dhammā và luôn cả Sudhammā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Campaka”.
Nakula và luôn cả Nisabha sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Makilā và Sunandā sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao tám mươi ratana (20 mét), được vẹn toàn như là mặt trăng (chúa của các vì sao), Đức Phật ấy, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, sáng chói như là cây Sālā chúa.
Hàng trăm koṭi (nhiều tỷ) hào quang tự nhiên[46] của vị ấy luôn luôn tỏa rộng một do-tuần ở khắp mười phương, bên trên và bên dưới.
Đức Phật ấy, bậc Nhân Ngưu, đấng Hiền Triết tối thượng của tất cả chúng sanh, bậc Hữu Nhãn cũng đã tồn tại ở thế gian một trăm ngàn năm.
Sau khi thị hiện hào quang vô song và đã chiếu sáng thế gian luôn cả chư thiên, vị ấy cũng đạt đến hiện trạng vô thường tương tợ như ngọn lửa cạn nguồn nhiên liệu.
Đấng Chiến Thắng cao quý Atthadassī đã Niết-Bàn tại Tu viện Anoma. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Atthadassī thứ 14.
–ooOoo—
15. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT DHAMMADASSĪ (Đức Phật Pháp Kiến)
Cũng chính trong kiếp Maṇḍa ấy, vị có danh tiếng lớn lao Dhammadassī đã xua tan bóng đêm tăm tối và chiếu sáng thế gian luôn cả các cõi trời.
Cũng trong việc chuyển vận bánh xe Chánh Pháp của vị có oai lực vô song ấy, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Vào lúc Đức Phật Dhammadassī hướng dẫn vị ẩn sĩ Sañjaya, khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín chục koṭi.
Vào lúc (Thiên Vương) Sakka cùng với tùy tùng đi đến gặp bậc Hướng Đạo, khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám chục koṭi.
Đấng Thiên Nhân của chư thiên ấy cũng đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Lúc Đức Phật Dhammadassī vào mùa (an cư) mưa ở Saraṇa, khi ấy đã có cuộc hội tụ thứ nhất của một ngàn koṭi vị.
Vào lần khác nữa, lúc Đức Phật từ cõi trời đi đến cõi nhân loại, khi ấy cũng đã có cuộc hội tụ thứ nhì của một trăm koṭi vị.
Vào lần khác nữa, lúc Đức Phật giảng giải về các đức hạnh là các pháp đầu-đà, khi ấy đã có cuộc hội tụ thứ ba của tám mươi koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Vua Trời Sakka Purindada (Phú-lan-đà-đà)
Vào lúc bấy giờ, Ta là (Chúa Trời) Sakka, (có danh hiệu là) Purindada. Ta đã cúng dường hương thơm của cõi trời, tràng hoa, nhạc cụ (đến Đức Phật).
Khi ấy, vị ấy ngồi ở giữa chư thiên cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong một ngàn tám trăm kiếp nữa, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã thực hiện sự nỗ lực tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Dhammadassī (Pháp Kiến)
Thành phố có tên là Saraṇa, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Saraṇa, người mẹ của bậc Đạo Sư Dhammadassī tên là Sunandā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình tám ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Araja, Viraja, và Sudassana.
Có bốn mươi ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Vicikolī. Con trai tên là Puññavaḍḍhana.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, bậc Tối Thượng Nhân đã ra đi bằng tòa lâu đài và đã thực hành hạnh nỗ lực bảy ngày.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, bậc Nhân Ngưu, đấng Đại Hùng, vị Tối Thượng Nhân Dhammadassī có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở vườn nai.
Paduma và Phussadeva đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đạo Sư Dhammadassī tên là Sudatta.
Khemā và Saccanāmā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Timbajāla”.
Subhadda và luôn cả Kaṭissaha sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Sāḷisā và Kaḷissā sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao tám mươi cánh tay (40 mét), Đức Phật ấy, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, nổi bật trong mười ngàn thế giới nhờ vào oai lực.
Tợ như cây Sālā chúa nở rộ bông, giống như tia sét ở trên bầu trời, như là mặt trời lúc chính ngọ, khi ấy vị ấy đã chiếu sáng như thế.
Mạng sống (tuổi thọ) của vị có oai lực vô song ấy cũng tương tợ (như loài người), bậc Hữu Nhãn đã tồn tại ở thế gian một trăm ngàn năm.
Sau khi đã thị hiện hào quang và làm cho Giáo Pháp không còn ô nhiễm, vị ấy cùng với các Thinh văn đã Niết-Bàn tương tợ như mặt trăng đã lặn ở trên bầu trời.
Đấng Đại Hùng Dhammadassī đã Niết-Bàn tại Tu viện Kesa. Ngôi bảo tháp cao quý được dựng lên cao ba do-tuần dành cho chính vị ấy ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Dhammadassī thứ 15.
–ooOoo–
16. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SIDDHATTHA (Đức Phật Tất-Đạt-Đa)
Sau (Đức Phật) Dhammadassī, bậc Lãnh Đạo Thế Gian Siddhattha đã tiêu diệt tất cả tăm tối như là mặt trời đã mọc lên ở không trung.
Sau khi đạt được quả vị Toàn Giác và trong lúc giúp cho thế gian luôn cả chư thiên vượt qua, vị ấy cũng đã làm cơn mưa với đám mây Chánh Pháp tế độ thế gian luôn cả chư thiên chứng ngộ Niết-Bàn.
Đối với vị có oai lực vô song ấy, cũng đã có ba sự lãnh hội. Sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Cũng vào dịp khác, khi Ngài gióng lên tiếng trống ở Bhīmaraṭṭha (quốc độ của sự kinh hoàng), khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín mươi koṭi.
Vào lúc Đức Phật, bậc Tối Thượng Nhân ấy, thuyết giảng Giáo Pháp ở Vebhāra, khi ấy đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của chín mươi koṭi.
Và bậc Đại Ẩn Sĩ Siddhattha đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy:
Đây là ba số liệu về việc hội tụ của các vị không còn ô nhiễm: của một trăm koṭi vị, của chín mươi (koṭi) vị, và của tám mươi koṭi vị.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Đạo Sĩ Khổ Hạnh Maṅgala (Mãn-già-la)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Đạo sĩ khổ hạnh tên Maṅgala có oai lực cao tột, khó thể vượt trội, đã thành tựu thiền định và năng lực của các thắng trí.
Sau khi mang lại trái cây từ cây Jambu[47], Ta đã dâng đến (Đức Phật) Siddhattha. Sau khi nhận lãnh, bậc Toàn Giác đã nói lên lời này:
– Các ngươi hãy nhìn vị Đạo sĩ khổ hạnh bện tóc có khổ hạnh cao tột này. Trong chín mươi bốn kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Siddhattha (Tất-đạt-đa)
Thành phố có tên là Vebhāra, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Udena, người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Siddhattha tên là Suphassā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong mười ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Kokā, Suppalā, và Kokanudā.
Có ba lần mười sáu ngàn (bốn mươi tám ngàn) phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sumanā. Con trai tên là Anupama.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện kiệu khiêng và đã ra sức nỗ lực mười tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Siddhattha có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại vườn nai.
Sambala và Sumitta đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Siddhattha tên là Revata.
Sīvalā và Surāmā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Kaṇṇikāra”.
Suppiya và Samudda đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Rammā và Surammā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Vươn lên bầu trời (chiều cao) sáu mươi ratana (15 mét), Đức Phật ấy chiếu sáng mười ngàn thế giới tương tợ như cột trụ bằng vàng có gắn tràng hoa.
Đức Phật ấy, vị tương đương với các bậc không thể sánh bằng, là bậc vô song, không người đối địch. Bậc Hữu Nhãn đã tồn tại ở thế gian một trăm ngàn năm.
Sau khi thị hiện hào quang tuyệt vời và giúp cho các môn đồ đơm hoa kết trái. Sau khi đã được rạng rỡ với sự chứng ngộ cao quý, vị ấy cùng với các Thinh văn đã Niết-Bàn.
Đức Phật Siddhattha, đấng Hiền Triết cao quý đã Niết-Bàn tại Tu viện Anoma. Ngôi bảo tháp cao quý dành cho vị ấy đã được dựng lên cao bốn do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Siddhattha thứ 16.
–ooOoo–
17. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT TISSA (Đức Phật Đế-Sa)
Sau (Đức Phật) Siddhattha, bậc Lãnh Đạo hàng đầu của thế gian Tissa là không ai sánh bằng, không người đối địch, có giới hạnh vô biên, có danh vọng vô lường.
Sau khi đã xua tan bóng đen tăm tối và chiếu sáng thế gian luôn cả các cõi trời, vị có lòng thương xót, đấng Đại Hùng, bậc Hữu Nhãn đã hiện khởi ở thế gian.
Cũng có Thần thông vô song, Giới và Định vô song, sau khi đạt đến sự toàn hảo về mọi phương diện, vị ấy đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Đức Phật ấy đã công bố lời diễn thuyết thanh tịnh ở trong mười ngàn thế giới. Hàng trăm koṭi đã lãnh hội trong cuộc thuyết giảng Giáo Pháp lần thứ nhất.
Lần thứ nhì là của chín mươi ngàn koṭi. Lần thứ ba là của sáu mươi ngàn koṭi. Khi ấy, Ngài đã giúp cho nhân loại và chư thiên đã tề tựu lại được giải thoát khỏi các sự trói buộc.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Tissa cũng đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Đã có cuộc hội tụ thứ nhất của một trăm ngàn bậc Lậu Tận. Đã có cuộc hội tụ thứ nhì của chín chục trăm ngàn (chín triệu) vị.
Đã có cuộc hội tụ thứ ba của tám chục trăm ngàn (tám triệu) bậc Lậu Tận, không còn ô nhiễm, đã nở hoa trong sự giải thoát.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lợi Sujāta (Tu-xà-đa)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Sát-đế-lỵ tên Sujāta. Sau khi buông bỏ tài sản lớn lao, Ta đã xuất gia làm ẩn sĩ.
Khi Ta đã xuất gia, đấng Lãnh Đạo Thế Gian đã xuất hiện. Sau khi nghe được tiếng nói rằng: “Đức Phật!” khi ấy hỉ lạc đã phát khởi ở Ta.
Sau khi nắm lấy hoa mạn-đà-la, hoa sen, hoa san hô của cõi trời bằng cả hai Tay, Ta đã vội vã đi đến.
Ta đã cầm lấy bông hoa ấy và đặt lên đỉnh đầu của đấng Chiến Thắng, bậc Lãnh Đạo Thế Gian Tissa đang được vây quanh bởi bốn thành phần (giai cấp)[48].
Khi ấy, ngồi giữa mọi người vị ấy cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong chín mươi hai kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Tissa (Đế-Sa)
Thành phố có tên là Khemaka, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Janasanda, người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Tissa tên là Padumā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình bảy ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Guṇasela, Nādiya, và Nisabha.
Có đầy đủ ba mươi ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Subhaddā. Con trai tên là Ānanda.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện ngựa và đã ra sức nỗ lực nửa tháng[49] không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, bậc Lãnh Đạo hàng đầu của thế gian Tissa, đấng Đại Hùng có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở khu rừng tuyệt vời Yasavatī.
Brahmadeva và Udaya đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Tissa tên là Samaga.
Phussā và luôn cả Sudattā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Asana”.
Sambala và luôn cả Siri sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. KīsāgoTamī và Upasenā sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Cao sáu mươi ratana (15 mét), Đức Phật, đấng Chiến Thắng ấy, không có vị tương đương, không có ai sánh bằng, được nhìn thấy như là núi Hy-mã-lạp.
Tuổi thọ của vị có oai lực vô song ấy là tối thắng[50]. Bậc Hữu Nhãn đã tồn tại ở thế gian một trăm ngàn năm.
Sau khi đã thọ hưởng danh vọng lớn lao, tối thượng, cao quý, nhất hạng, vị ấy đã rực cháy như là khối lửa rồi đã Niết-Bàn cùng với các vị Thinh văn.
Tương tợ như đám mây (biến mất) bởi làn gió, như là làn sương (biến mất) bởi mặt trời, như là bóng tối (biến mất) bởi ngọn đèn, vị ấy cùng với các Thinh văn đã Niết-Bàn.
Đức Phật, đấng Chiến Thắng cao quý Tissa đã Niết-Bàn tại Tu viện Nanda. Ngôi bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy đã được dựng lên cao ba do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết Phần Lịch sử Đức Phật Tissa thứ 17.
–ooOoo–
18. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT PUSSA[51] (Đức Phật Phất-Sa)
Cũng chính trong kiếp Maṇḍa ấy, đã có bậc Đạo Sư Phussa, là đấng Vô Thượng, không có vị tương tợ, tương đương với các bậc không thể sánh bằng, là bậc Lãnh Đạo hàng đầu của thế gian.
Sau khi đã hủy diệt tất cả bóng tối và tháo gỡ mạng lưới khổng lồ, trong lúc làm hài lòng thế gian luôn cả chư thiên, vị ấy cũng đã đổ cơn mưa bằng nước Bất Tử.
Khi (Đức Phật) Phussa đang chuyển vận bánh xe Chánh Pháp ở lễ hội tinh tú, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của tám chục trăm ngàn (tám triệu).
Đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín chục trăm ngàn koṭi (chín triệu). Đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám chục trăm ngàn (tám triệu).
Và bậc Đại Ẩn Sĩ Phussa đã có ba lần tụ hội gồm các bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Đã có cuộc hội tụ thứ nhất của sáu chục trăm ngàn (sáu triệu). Đã có cuộc hội tụ thứ nhì của năm chục trăm ngàn (năm triệu).
Đã có cuộc hội tụ thứ ba của bốn chục trăm ngàn (bốn triệu) vị đã được giải thoát, không còn chấp thủ, có sự tái sanh đã được đoạn tận.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ VijiTa (Tỳ-xà-đa)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị sát-đế-lỵ tên VijiTa. Sau khi buông bỏ vương quốc rộng lớn, Ta đã xuất gia trong sự chứng minh của vị ấy.
Bậc Lãnh Đạo hàng đầu của thế gian Phussa ấy cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong chín mươi hai kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Sau khi học tập toàn bộ Kinh và luôn cả Luật tức là Giáo Pháp của bậc Đạo Sư gồm chín thể loại, Ta đã làm rạng rỡ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Trong khi sống không xao lãng trong Giáo Pháp ấy, sau khi tu tập thiền Phạm Thiên và làm toàn hảo các Thắng trí, Ta đã đi đến thế giới của Phạm Thiên.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Phussa (Phất-Sa)
Thành phố có tên là Kāsika, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Jayasena, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Phussa tên là Sirimā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình chín ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Garuḷa, Haṃsa, và Suvaṇṇatārā.
Có hai mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Kīsāgotamī. Con trai tên là Ānanda.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Tối Thượng Nhân đã ra đi bằng phương tiện voi và đã thực hành hạnh nỗ lực bảy ngày.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, bậc Lãnh Đạo hàng đầu của thế gian Phussa, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở vườn nai.
Surakkhita và Dhammasena đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Phussa tên là Sabhiyya.
Cālā và Upacālā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là Āmalaka.
Dhanañcaya và Visākha đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Padumā và Sirināgā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đạt đến chiều cao năm mươi tám ratana (14 mét rưỡi), được vẹn toàn như là mặt trăng (chúa của các vì sao), bậc Hiền Triết ấy cũng chiếu sáng tương tợ mặt trời.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến chín mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã giáo giới nhiều chúng sanh và đã giúp cho nhiều người vượt qua, bậc Đạo Sư có danh tiếng vô song ấy cùng với các vị Thinh văn đã Niết-Bàn.
Đấng Chiến Thắng cao quý, bậc Đạo Sư Phussa đã Niết-Bàn tại Tu viện Sena. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Phussa thứ 18.
–ooOoo–
19. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT VIPASSĪ (Đức Phật Tỳ-Bà-Thi)
Sau (Đức Phật) Phussa, bậc Toàn Giác, đấng Tối Thượng Nhân, vị Hữu Nhãn tên Vipassī đã sanh lên ở thế gian.
Sau khi làm vỡ tung quả trứng Vô minh và đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng, Ngài đã đi đến thành phố Bandhumatī để chuyển vận bánh xe Chánh Pháp.
Bậc Lãnh Đạo đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp và đã giác ngộ cả hai người[52]. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là không thể nói được bằng cách tính đếm.
Vào lần khác nữa, bậc có danh tiếng vô hạn đã giảng giải về Chân Lý ở tại nơi ấy. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của tám mươi bốn ngàn vị.
Tám mươi bốn ngàn người đã xuất gia theo đấng Toàn Giác. Bậc Hữu Nhãn đã thuyết giảng Giáo Pháp đến những người ấy khi họ về đến tu viện.
Sau khi an trú và nương tựa vào (Giáo Pháp) đang được đấng Chiến Thắng thuyết giảng theo nhiều phương thức, các vị ấy cũng đã đến với Giáo Pháp cao quý; (đây) là sự lãnh hội lần thứ ba.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Vipassī đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Cuộc hội tụ thứ nhất là của sáu triệu tám trăm ngàn vị. Cuộc hội tụ thứ nhì là của một trăm ngàn vị Tỳ-khưu.
Cuộc hội tụ thứ ba là của tám mươi ngàn vị Tỳ-khưu. Tại nơi ấy, ở giữa tập thể Tỳ-khưu, đấng Toàn Giác đã chói sáng.
Tiền Thân Của Đức Phật Thích Ca Là Long Vương Atula (A-tu-la)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Long Vương tên Atula có đại thần lực, có phước báu, có luồng hào quang.
Khi ấy, sau khi bảo vô số koṭi con rồng tụ hội xung quanh (Đức Phật), trong lúc các nhạc cụ của cõi trời đang được trình tấu, Ta đã đi đến gặp đấng Tối Cao của thế gian.
Sau khi đi đến gặp đấng Toàn Giác, bậc Lãnh Đạo Thế Gian Vipassī, Ta đã thỉnh cầu rồi đã dâng lên đấng Pháp Vương chiếc ghế bằng vàng được cẩn ngọc ma-ni, ngọc trai, châu báu, và được trang điểm với tất cả các đồ trang sức.
Đức Phật ấy, ngồi giữa hội chúng, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong chín mươi mốt kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Vipassī (Tỳ-Bà-Thi)
Thành phố có tên là Bandhumatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Bandhuma, người mẹ của vị Đại Ẩn Sĩ Vipassī tên là Bandhumatī.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong tám ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Nanda, Sunanda, và Sirimā.
Có bốn mươi ba ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sudassanā. Con trai là SamavatTakkhandha.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện xe. Bậc Tối Thượng Nhân đã ra sức nỗ lực tám tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Vipassī có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở vườn nai.
Khandha và vị tên Tissa đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Vipassī tên là Asoka.
Candā và Candamittā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là Pāṭalī.
Punabbasumitta và Nāga đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Sirimā và luôn cả Uttarā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đấng Lãnh Đạo Thế Gian Vipassī có chiều cao tám mươi cánh tay (40 mét). Hào quang của vị ấy tỏa sáng bảy do-tuần ở xung quanh.
Tuổi thọ được biết là kéo dài đến tám mươi ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Vị ấy đã giải thoát sự trói buộc cho nhiều chư thiên và nhân loại. Ngài đã chỉ ra đạo lộ và không phải đạo lộ cho các phàm nhân còn lại.
Sau khi đã thị hiện ánh sáng và chỉ cho thấy vị thế Bất Tử, vị ấy đã rực cháy như là khối lửa rồi đã Niết-Bàn cùng với các vị Thinh văn.
Thần thông cao quý, phước báu cao quý, dấu hiệu bánh xe khéo được hình thành, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Con người cao quý, đấng Anh Hùng Vipassī đã Niết-Bàn tại Tu viện Sumitta. Ngôi bảo tháp cao quý dành cho vị ấy đã được dựng lên cao bảy do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Vipassī thứ 19.
–ooOoo–
20. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT SIKHĪ (Đức Phật Thi-khí)
Sau (Đức Phật) Vipassī, có bậc Toàn Giác, vị Tối Thượng Nhân, đấng Chiến Thắng tên gọi Sikhī là bậc không ai sánh bằng, không người đối thủ.
Sau khi trừ diệt binh đội của Ma Vương và đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng, vị ấy đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp vì lòng thương xót chúng sanh.
Trong khi đấng Chiến Thắng hàng đầu Sikhī đang chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của một trăm ngàn koṭi.
Cũng vào lúc khác, trong khi đấng Tối Thượng Nhân, bậc đứng đầu tập thể, đang thuyết giảng Chánh Pháp, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của chín mươi ngàn koṭi.
Trong khi thị hiện song thông đến loài người luôn cả chư thiên, đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của tám mươi ngàn koṭi.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Sikhī đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Cuộc hội tụ thứ nhất là của một trăm ngàn vị Tỳ-khưu. Cuộc hội tụ thứ nhì là của tám chục ngàn vị Tỳ-khưu.
Cuộc hội tụ thứ ba của bảy chục ngàn vị Tỳ-khưu là không bị lấm nhơ, tương tợ như đóa hoa sen không bị vấy bùn dầu sanh trưởng ở trong nước.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Arindama (A-lợi-đàm-ma)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Sát-đế-lỵ tên Arindama. Ta đã thỏa mãn hội chúng (Tỳ-khưu) có đấng Toàn Giác đứng đầu với cơm ăn nước uống.
Sau khi cúng dường nhiều vải vóc quý giá không dưới mười triệu tấm vải, Ta đã dâng đến đấng Toàn Giác con voi đã được trang hoàng làm phương tiện di chuyển.
Ta đã tạo lập ra phương tiện di chuyển là voi và đã được biết rằng là điều được phép. Ta đã làm tròn đủ tâm ý đã được phát nguyện trường kỳ và bền vững của Ta.
Đức Phật ấy, đấng Lãnh Đạo cao quý của thế gian, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong ba mươi mốt kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng)
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Sikhī (Thi-Khí)
Thành phố có tên là Aruṇavatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Aruṇa, người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Sikhī tên là Pabhāvatī.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong bảy ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Suvaḍḍhaka, Giri, và Nārīvāhana.
Có hai mươi bốn ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sabbakāmā. Con trai tên là Atula.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện voi và đã thực hành hạnh nỗ lực tám tháng.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo cao quý của thế gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Sikhī có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại vườn nai.
Abhibhū và Sambhava đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Sikhī tên là Khemaṅkara.
Makhilā và Padumā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Puṇḍarīka”[53].
Sirivaḍḍha và Nanda đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Cittā và luôn cả Sucittā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đức Phật ấy có chiều cao bảy mươi cánh tay (35 mét), với ba mươi hai tướng trạng cao quý tương tợ như cột trụ bằng vàng có gắn tràng hoa.
Ánh sáng hào quang phát ra không gián đoạn từ cơ thể của vị ấy. Hào quang ấy phát ra khắp các phương xa ba do-tuần.
Tuổi thọ của bậc Đại Ẩn Sĩ ấy là bảy chục ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đổ cơn mưa đám mây Chánh Pháp và làm cho chúng sanh luôn cả chư thiên được thấm nhuần, vị ấy sau khi đạt đến bản thể an tịnh đã Niết-Bàn cùng với các vị Thinh văn.
Ba mươi hai tướng trạng cao quý đã đạt được cùng với các tướng phụ, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đức Phật Sikhī, đấng Hiền Triết cao quý, đã Niết-Bàn tại Tu viện Assa. Ngôi bảo tháp cao quý dành cho vị ấy đã được dựng lên cao ba do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Sikhī là thứ 20.
–ooOoo–
21. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT VESSABHŪ (Đức Phật Tỳ-Xá-Phù)
Cũng chính trong kiếp Maṇḍa ấy, đấng Chiến Thắng tên Vessabhū ấy, bậc không ai sánh bằng, không người đối thủ, đã hiện khởi ở thế gian.
Biết rằng ngọn lửa ái dục, nổi trội trong các ái, đang thiêu đốt thế gian này, vị ấy sau khi cắt đứt sự trói buộc đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng, ví như con long tượng (được tự do) sau khi đã giật đứt xiềng xích.
Đấng Lãnh Đạo Thế Gian Vessabhū đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp; đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của tám mươi ngàn koṭi.
Trong khi đấng Hàng Đầu Thế Gian, bậc Nhân Ngưu, ra đi du hành trong xứ sở, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của bảy mươi ngàn koṭi.
Trong khi xua tan tà kiến nghiêm trọng, vị ấy thể hiện Thần thông. Nhân loại và chư thiên trong mười ngàn thế giới tính luôn các cõi trời đã hội tụ lại.
Sau khi nhìn thấy điều kỳ diệu vĩ đại, phi thường, khiến lông dựng đứng, sáu mươi koṭi (sáu trăm triệu) chư thiên và luôn cả loài người đã được giác ngộ.
Bậc Đại Ẩn Sĩ Vessabhū đã có ba lần tụ hội gồm các vị Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Đã có cuộc hội tụ thứ nhất của tám mươi ngàn koṭi vị. Đã có cuộc hội tụ thứ nhì của bảy chục ngàn vị Tỳ-khưu.
Đã có cuộc hội tụ thứ ba của sáu chục ngàn vị Tỳ-khưu đã được bậc Đại Ẩn Sĩ đào tạo, có sự hãi sợ các hiểm nạn như là sự già, v.v…
Bánh xe tối thắng của Đức Phật không gì sánh bằng ấy đã được chuyển vận. Sau khi lắng nghe Giáo Pháp tuyệt vời, Ta đã thích thú sự xuất gia.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Sudassana (Tu-đạt-xa-na)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị sát-đế-lỵ tên Sudassana. Ta đã cúng dường đấng Chiến Thắng cùng với hội chúng (Tỳ-khưu) cơm nước và y phục.
Sau khi đã tiến hành cuộc đại thí không ngơi nghỉ đêm ngày, Ta đã tiến hành sự xuất gia hội đủ các ưu điểm trong sự chứng minh của đấng Chiến Thắng.
Được thành tựu sở hành và đức hạnh, nghiêm túc trong phận sự và giới điều, trong lúc tầm cầu quả vị Toàn Tri, Ta được thỏa thích trong Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Sau khi đã làm sanh khởi đức tin và niềm hoan hỷ, Ta đảnh lễ Đức Phật, đấng Đạo Sư. Niềm hoan hỷ được sanh lên cho Ta có nguyên nhân chính là quả vị giác ngộ.
Biết được tâm ý (của Ta) không còn thối chuyển, đấng Toàn Giác đã nói lên điều này: “Trong ba mươi mốt kiếp tính từ thời điểm này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng)
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Vessabhū (Tỳ-Xá-Phù)
Thành phố có tên là Anoma, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là SuppatiTa, người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Vessabhū tên là Yasavatī.
Ngài ấy đã sống đời sống gia đình trong sáu ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Ruci, Surati, và Vaḍḍhakā.
Có không dưới ba mươi ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sucittā. Con trai tên là Suppabuddha.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Tối Thượng Nhân đã ra đi bằng kiệu khiêng và đã thực hành hạnh nỗ lực sáu tháng.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Vessabhū có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận cũng ở tại Aruṇa.
Soṇa và luôn cả Uttara đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Vessabhū tên là UpasanTa.
Rāmā và luôn cả Samālā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Mahāsālā” (Đại Sālā, Sālā lớn, cổ thụ Sālā).
Sotthika và luôn cả Ramma đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Gotamī và Sirimā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Có chiều cao sáu mươi ratana tương đương với cây cột bằng vàng. Hào quang phát ra từ cơ thể giống như là ngọn lửa ở trên ngọn núi vào ban đêm.
Tuổi thọ của vị Đại Ẩn Sĩ ấy là sáu chục ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã hoằng khai Giáo Pháp, đã phân hạng quần chúng, và đã thiết lập con thuyền Chánh Pháp, vị ấy cùng với các Thinh văn đã Niết-Bàn.
Tất cả những người (Đức Phật và các vị Thinh văn) đáng được chiêm ngưỡng, cách sinh hoạt, lề lối oai nghi, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Chiến Thắng cao quý, bậc Đạo Sư Vessabhū đã Niết-Bàn tại Tu viện Khema. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Vessabhū thứ 21.
–ooOoo–
22. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KAKUSANDHA[54] (Đức Phật Câu-Lưu-Tôn)
Sau (Đức Phật) Vessabhū, có bậc Toàn Giác, đấng Tối Thượng Nhân tên Kakusandha là vị không thể đo lường, khó thể đạt đến.
Sau khi làm tiêu hoại tất cả các sự tái sanh và đã đạt đến sự toàn hảo trong các hạnh, vị ấy đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng, tương tợ như con sư tử (đã được tự do) sau khi bẻ gãy chiếc lồng giam giữ.
Trong khi đấng Lãnh Đạo Thế Gian Kakusandha đang chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của bốn mươi ngàn koṭi (bốn trăm tỷ).
Sau khi đã hóa hiện song thông ở không trung trên bầu trời, vị ấy đã giác ngộ ba mươi ngàn koṭi chư thiên và nhân loại.
Sự lãnh hội Giáo Pháp của vị ấy trong lần giảng giải về bốn Chân Lý cho dạ-xoa Naradeva là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Đức Thế Tôn Kakusandha đã có một lần tụ hội gồm các bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Khi ấy, đã có cuộc hội tụ của bốn mươi ngàn vị đã đạt đến nền tảng của việc huấn luyện nhờ vào sự diệt tận các nhóm Lậu hoặc, v.v…
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Khema (Kê-ma)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị sát-đế-lỵ tên Khema. Ta đã dâng lên vật thí không nhỏ đến đức Như Lai và những người con trai của đấng Chiến Thắng.
Sau khi cúng dường bình bát, y, thuốc bôi, mật mía, Ta đã chuẩn bị tất cả mọi thứ này nọ vô cùng quý giá đã được mong mỏi.
Đấng Hiền Triết, bậc Hướng Đạo Kakusandha ấy, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong kiếp Bhadda (Hiền Kiếp) này[55], người này sẽ trở thành vị Phật”.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Kakusandha (Câu-Lưu-Tôn)
Thành phố có tên là Khemāvatī. Khi ấy, Ta có tên là Khema. Trong khi tầm cầu quả vị Toàn Tri, Ta đã xuất gia trong sự chứng minh của vị ấy.
Và vị Bà-la-môn Aggidatta ấy đã là người cha của Đức Phật. Người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Kakusandha tên là visākhā.
Có dòng dõi cao quý hạng nhất trong loài người, có danh tiếng vĩ đại, gia tộc vĩ đại của đấng Toàn Giác cư trú tại nơi ấy, trong thành Khemā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong bốn ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Kāmavaḍḍha, Kāmasuddhi, và Rativaḍḍha.
Có đầy đủ ba mươi ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Ropinī. Con trai tên là Uttara.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện xe và đã ra sức nỗ lực tám tháng không thiếu sót.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Kakusandha có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại vườn nai.
Vidhura và Sañjīva đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Kakusandha tên là Buddhija.
Sāmā và Campā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là “Sirisa”.
Accuggata và Sumana đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Nandā và luôn cả Sunandā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Bậc Đại Hiền Triết cao bốn mươi ratana (10 mét). Hào quang màu hoàng kim phát ra mười do-tuần ở chung quanh.
Tuổi thọ của bậc Đại Ẩn Sĩ ấy là bốn chục ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã phô bày gian hàng Giáo Pháp đến những người nam nữ luôn cả chư thiên, sau khi rống lên như là tiếng rống của loài sư tử, vị ấy đã Niết-Bàn cùng với các Thinh văn.
(Đức Phật) đã thành tựu tám chi phần về lời nói[56], những phẩm chất không bao giờ khiếm khuyết, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Chiến Thắng cao quý Kakusandha đã Niết-Bàn tại Tu viện Khemā. Ngôi bảo tháp cao quý dành cho vị ấy đã vươn lên bầu trời một gāvuta ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Kakusandha thứ 22.
–ooOoo–
23. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KONĀGAMANA[57] (Đức Phật Câu-Na-Hàm-Mâu-Ni)
Sau (Đức Phật) Kakusandha, có đấng Toàn Giác, bậc Tối Thượng Nhân, đấng Chiến Thắng, bậc Nhân Ngưu đứng đầu thế gian tên là Konāgamana.
Sau khi làm tròn đủ sự toàn hảo về mười Pháp, vị ấy đã vượt qua bãi sa mạc (luân hồi). Sau khi tẩy rửa mọi điều nhơ bẩn, vị ấy đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng.
Trong khi đấng Hướng Đạo Konāgamana đang chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của ba mươi ngàn koṭi (ba trăm tỷ).
Và trong khi thể hiện thần thông trừ diệt các học thuyết khác, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của hai mươi ngàn koṭi.
Kế đến, sau khi thể hiện sự biến hóa (thần thông), đấng Chiến Thắng đã đi đến thành phố của chư thiên. Tại nơi ấy, bậc Toàn Giác đã ngự trên tảng đá là ngai vàng của vị Chúa Trời Sakka.
Bậc Hiền Triết ấy an cư mùa mưa (ở cõi trời), trong khi thuyết giảng bảy bộ sách (Vi Diệu Pháp), đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của mười ngàn koṭi.
Vị Thiên Nhân ấy của chư thiên đã có chỉ một lần hội tụ gồm các bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Khi ấy, đã có cuộc hội tụ của ba mươi ngàn vị Tỳ-khưu đã vượt qua khỏi dòng nước lũ và đã làm tiêu tán sự tử vong.
Tiền Thân Của Đức Phật Thích Ca Là Sát-Đế-Lỵ Pabbata (Bát-bà-đa)
Vào lúc bấy giờ, Ta là vị Sát-đế-lỵ tên Pabbata hội đủ các thân hữu và quan viên, có binh lực và xe cộ không phải là ít.
Sau khi đã đi đến diện kiến đấng Toàn Giác và lắng nghe Giáo Pháp tối thượng, Ta đã thỉnh mời hội chúng cùng với đấng Chiến Thắng và đã dâng cúng vật thí theo như ước muốn.
Ta đã cúng dường bậc Đạo Sư và các vị Thinh văn vải xứ Pattuṇṇa, vải Trung Quốc, tơ lụa xứ Kāsī, cùng với mền len, và luôn cả đôi dép vàng nữa.
Bậc Hiền Triết ấy, ngồi giữa hội chúng, cũng đã chú nguyện cho Ta rằng: “Trong kiếp Bhadda này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Trong khi tầm cầu quả vị Toàn Tri, Ta đã cúng dường vật thí đến đấng Tối Thượng Nhân. Sau khi từ bỏ vương quốc rộng lớn, Ta đã xuất gia trong sự chứng minh của đấng Chiến Thắng.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Konāgamana (Câu-Na-Hàm-Mâu-Ni)
Thành phố có tên là Sobhavatī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Sobha. Gia tộc vĩ đại của đấng Toàn Giác cư trú tại nơi ấy, trong thành phố.
Và vị Bà-la-môn Yaññadatta ấy đã là người cha của Đức Phật. Người mẹ của bậc Đạo Sư Konāgamana tên là Uttarā.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình trong ba ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Tusita, Santusita, và Santuṭṭha.
Có không dưới mười sáu ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Rucigattā. Con trai tên là Satthavāha.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng phương tiện voi và đã thực hành hạnh nỗ lực sáu tháng.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Konāgamana có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại vườn nai.
Bhiyyosa và Uttara đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc có danh tiếng Konāgamana tên là Sotthija.
Samuddā luôn cả Uttarā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Udumbara”.
Ugga và Somadeva đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Sīvalā và luôn cả Sāmā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đức Phật ấy đạt đến chiều cao ba mươi cánh tay (15 mét). Tương tợ như chiếc vòng vàng ở trong lò lửa của thợ rèn, vị ấy đã rực rỡ với các hào quang như thế ấy.
Tuổi thọ của Đức Phật đã kéo dài đến ba chục ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi giương cao ngôi bảo tháp Chánh Pháp được tô điểm với những biểu ngữ về Chánh Pháp, vị ấy đã kết thành chùm hoa Chánh Pháp rồi đã Niết-Bàn cùng với các Thinh văn.
Môn đồ của vị ấy có thần lực vĩ đại, có sự giảng giải Giáo Pháp huy hoàng, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Toàn Giác Konāgamana đã Niết-Bàn tại Tu viện PabbaTa. Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Konāgamana thứ 23.
–ooOoo–
24. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT KASSAPA (Đức Phật Ca-Diếp)
Sau (Đức Phật) Konāgamana, có bậc Toàn Giác, đấng Tối Thượng Nhân tên Kassapa là vị Pháp Vương tỏa sáng hào quang.
Vị ấy đã xả bỏ tài sản gia đình dầu (tài sản ấy) được nhiều người trân trọng. Sau khi biếu tặng vật thí đến những người ăn xin và được tròn đủ ý nguyện, vị ấy đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng, ví như con bò mộng đã (được tự do sau khi) phá vỡ chuồng trại.
Trong khi đấng Lãnh Đạo Thế Gian Kassapa đang chuyển vận bánh xe Chánh Pháp, đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của hai mươi ngàn koṭi (hai trăm tỷ).
Vào lúc Đức Phật đi du hành ở thế gian trong bốn tháng, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là của mười ngàn koṭi (một trăm tỷ).
Sau khi đã thể hiện sự biến hóa song thông, vị ấy đã giảng giải về bản thể của trí tuệ; đã có sự lãnh hội lần thứ ba là của năm ngàn koṭi (năm mươi tỷ).
Ở tại thành phố của chư thiên Sudhammā xinh xắn, đấng Chiến Thắng đã giảng giải Giáo Pháp ở tại nơi ấy và đã giác ngộ ba ngàn koṭi (ba mươi tỷ) chư thiên.
Trong lần thuyết giảng Giáo Pháp khác cho Dạ-xoa Naradeva, đã có sự lãnh hội của những người ấy là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Vị Thiên Nhân ấy của chư thiên đã có chỉ một lần hội tụ gồm các bậc Lậu Tận không còn ô nhiễm, có tâm thanh tịnh như thế ấy.
Khi ấy, đã có cuộc hội tụ của hai mươi ngàn vị Tỳ-khưu có đức hạnh vượt trội với sự hổ thẹn (tội lỗi) và giới hạnh như thế ấy.
Tiền Thân Đức Phật Thích Ca Là Thanh Niên Bà-La-Môn Jotipāla (Xà-đề-bà-la)
Vào lúc bấy giờ, Ta là người thanh niên Bà-la-môn nổi tiếng với tên Jotipāla, là vị trì tụng, nắm vững chú thuật, thành thạo ba bộ Vệ Đà.
Ta đã đạt đến sự toàn hảo về khoa tướng mạo, về truyền thuyết, và về các phận sự chánh yếu, là vị rành rẽ về trời đất, có trí tuệ đã được hoàn tất, không sai lầm.
(Thợ làm đồ gốm) Ghaṭikāra, vị hộ độ của Đức Thế Tôn Kassapa, là người có sự tôn kính, có sự vâng lời, đã đạt Niết-Bàn trong quả vị thứ ba (Bất Lai).
Ghaṭikāra đã đưa Ta đi đến gặp đấng Chiến Thắng Kassapa. Sau khi lắng nghe Giáo Pháp của vị ấy, Ta đã xuất gia trong sự chứng minh của vị ấy.
Sau khi đã khởi sự tinh cần và là người thông thạo trong các phận sự lớn nhỏ, Ta không bỏ sót bất cứ điều gì và làm tròn đủ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Cho đến những gì đã được Đức Phật nói lên tức là Giáo Pháp của bậc Đạo Sư gồm chín thể loại, sau khi học tập toàn bộ, Ta đã làm rạng rỡ Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng.
Sau khi nhìn thấy điều kỳ diệu ở nơi Ta, Đức Phật ấy cũng đã chú nguyện rằng: “Trong kiếp Bhadda (Hiền Kiếp) này, người này sẽ trở thành vị Phật.
Sau khi rời khỏi (thành phố) xinh đẹp tên là Kapila (Ca-tỳ-la-vệ), đức Như Lai ra sức nỗ lực và thực hiện hành động khó thực hành được (khổ hạnh).
Sau khi ngồi xuống ở cội cây của những người chăn dê, đức Như Lai nhận lấy món cơm sữa ở tại nơi ấy rồi đi đến Nerañjarā (Ni-liên-thiền).
Ở tại bờ sông Nerañjarā, đấng Chiến Thắng ấy hưởng dụng món cơm sữa rồi đi đến cội cây Bồ Đề bằng đạo lộ cao quý đã được dọn sẵn.
Kế đó, sau khi nhiễu quanh khuôn viên của cội Bồ Đề tối thắng, vị có danh tiếng vĩ đại sẽ được giác ngộ ở tại cội cây Assattha.
Người mẹ sanh ra vị này sẽ có tên là Māyā. Người cha tên là Suddhodana (Tịnh Phạn). Vị này sẽ là Gotama.
Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh sẽ là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda sẽ phục vụ đấng Chiến Thắng này.
Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc) sẽ là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm an tịnh và định tĩnh.
Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi tên là ‘Assattha’. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) sẽ là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) sẽ là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu. Tuổi thọ (vào thời) của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”.
Sau khi nghe được lời nói này của bậc Đại Ẩn Sĩ không ai sánh bằng, chư thiên và nhân loại mừng rỡ (nghĩ rằng): “Vị này là chủng tử mầm mống của chư Phật”.
Mười ngàn thế giới luôn cả chư thiên thốt lên những tiếng reo hò, vỗ tay, nở nụ cười, chắp tay cúi lạy (nói rằng):
“Nếu chúng tôi thất bại với lời giáo huấn của đấng Lãnh Đạo Thế Gian này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời.
Giống như những người đang băng ngang dòng sông không đạt được bến bờ đối diện, họ vượt qua dòng sông rộng lớn sau khi đạt được bến bờ ở bên dưới.
Tương tợ y như thế, nếu tất cả chúng tôi lỡ dịp với đấng Chiến Thắng này thì chúng tôi sẽ đối diện vị kia trong tương lai xa vời”.
Nghe được lời nói của vị ấy, Ta đã tăng thêm niềm tín tâm. Ta đã quyết định sự thực hành tối thắng để làm tròn đủ sự toàn hảo về mười pháp [Ba-la-mật].
Như thế, sau khi đã trôi nổi (luân hồi) và trong khi tránh xa điều sai trái, Ta có điều khó thực hành được đã được thực hành, và nguyên nhân chính là vì quả vị Giác Ngộ của Ta.
Tiếp Tục Nói Về Đức Phật Kassapa (Ca-Diếp)
Thành phố có tên là Bārāṇasī, vị vua dòng sát-đế-lỵ tên là Kikī. Gia tộc vĩ đại của đấng Toàn Giác cư trú tại nơi ấy, trong thành phố.
Và vị Bà-la-môn Brahmadatta ấy đã là người cha của Đức Phật. Người mẹ của bậc Đại Ẩn Sĩ Kassapa tên là Dhanavatī.
Vị ấy đã sống đời sống gia đình hai ngàn năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Haṃsa, Yasa, và Siricanda.
Có ba lần mười sáu ngàn (bốn mươi tám ngàn) phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Sunandā. Con trai tên là Vijitasena.
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, đấng Chiến Thắng đã ra đi bằng tòa lâu đài và đã thực hành hạnh nỗ lực bảy ngày.
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, vị Lãnh Đạo Thế Gian, đấng Đại Hùng, bậc Tối Thượng Nhân Kassapa có bánh xe (Chánh Pháp) đã được chuyển vận ở tại vườn nai.
Tissa và Bhāradvāja đã là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả của bậc Đại Ẩn Sĩ Kassapa tên là Sabbamitta.
Anulā và Uruvelā đã là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Cội cây Bồ Đề của Đức Thế Tôn ấy được gọi là “Nigrodha”.
Sumaṅgala và Ghaṭikāra đã là (hai) thí chủ hộ độ hàng đầu. Vijitasenā và Bhaddā đã là (hai) nữ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Đạt đến chiều cao hai mươi ratana (5 mét), Đức Phật ấy tương tợ như lằn tia chớp ở trên bầu trời, như là mặt trăng được quây quần bởi các thiên thể.
Tuổi thọ của bậc Đại Ẩn Sĩ ấy là hai chục ngàn năm. Trong khi tồn tại đến chừng ấy, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua.
Sau khi đã tạo ra hồ nước Chánh Pháp, đã ban hành dầu thơm giới (đức), đã mặc vào tấm vải Chánh Pháp, đã phân phối tràng hoa Chánh Pháp[58].
Sau khi đã thiết lập cho đại chúng tấm gương Giáo Pháp không tỳ vết, (Ngài ấy nói rằng): “Những ai mong mỏi Niết-Bàn, hãy nhìn vào vật trang sức của Ta”.
Sau khi đã ban cho tấm áo giáp là Giới có tấm da chắn bảo vệ là Thiền phủ lên, sau khi đã trùm lên tấm da Giáo Pháp (là Niệm và Tỉnh Giác), sau khi đã ban cho tấm chiến bào tối thắng (là Tứ Chánh Cần).
Sau khi đã ban cho tấm mộc che là Niệm, cây thương là Trí Tuệ sắc bén, sau khi đã ban cho cây gươm cao quý là Giáo Pháp và Giới nhằm mục đích trừ diệt kẻ thù.
Sau khi đã ban cho vật tô điểm là ba Minh, vòng nguyệt quế là bốn Quả Vị, sau khi đã ban cho vật trang sức là sáu Thắng Trí và tràng hoa Giáo Pháp (là chín Pháp Siêu Thế).
Sau khi đã ban cho chiếc lọng trắng Diệu Pháp ngăn chặn các điều sai trái, sau khi làm hiện ra bông hoa Vô Úy, vị ấy đã Niết-Bàn cùng với các Thinh văn.
Chính vị này là bậc Chánh Đẳng Chánh Giác không thể đo lường, khó thể đạt đến. Đây chính là Pháp Bảo đã khéo được thuyết giảng, hãy đến và thấy.
Đây chính là Tăng Bảo đã thực hành đúng đắn và tối thượng, tất cả đều hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Đấng Chiến Thắng, bậc Đạo Sư Mahākassapa, đã Niết-Bàn tại Tu viện Assa. Ngôi bảo tháp của đấng Chiến Thắng dành cho vị ấy đã được dựng lên có chiều cao một do-tuần ở ngay tại nơi ấy.
Hết phần Lịch sử Đức Phật Kassapa thứ 24.
–ooOoo–
25. LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT GOTAMA (Đức Phật Thích Ca)
Sau khi ra sức nỗ lực, Ta đã đạt được quả vị Toàn Giác tối thượng trở thành đấng Toàn Giác Gotama trong thời hiện tại và là sự vinh hiển của dòng họ Sākya (Thích Ca).
Được đấng Phạm Thiên thỉnh cầu, Ta đã chuyển vận bánh xe Chánh Pháp. Đã có sự lãnh hội lần thứ nhất là của mười tám koṭi (một trăm tám chục triệu).
Sau đó vào dịp khác, trong khi đang thuyết giảng ở cuộc hội tụ của loài người và chư thiên, đã có sự lãnh hội lần thứ nhì là không thể nói được bằng cách tính đếm.
Trong thời hiện tại, Ta đã giáo giới người con trai của Ta ngay ở nơi đây; đã có sự lãnh hội lần thứ ba là không thể nói được bằng cách tính đếm.
Ta đã có một lần tụ hội gồm các vị Thinh văn đại ẩn sĩ. Đã có cuộc hội tụ của một ngàn hai trăm năm chục vị Tỳ-khưu.
Sáng chói không ô nhiễm ở giữa hội chúng Tỳ-khưu, Ta đã ban phát tất cả các điều đã được mong mỏi[59], tương tợ như ngọc ma-ni ban cho mọi điều ước muốn.
Vì lòng thương thưởng chúng sanh, Ta đã giảng giải bốn Chân Lý đến những người tầm cầu sự dứt bỏ lòng mong muốn tái sanh và đang ước ao (Thánh) Quả.
Đã có sự lãnh hội Giáo Pháp của chục ngàn, hai chục ngàn. Sự lãnh hội của một hoặc hai người là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Ở đây, giáo lý của Ta, của đấng Hiền Triết dòng Sākya, là khéo được thanh lọc, phổ biến đến nhiều người, có kết quả, phong phú, đã được nở rộ bông hoa.
Hàng trăm vị Tỳ-khưu, không còn Lậu hoặc, tham ái đã lìa, có tâm thanh tịnh, định tĩnh; tất cả luôn quây quần xung quanh Ta.
Giờ đây trong thời hiện tại, những vị nào buông bỏ sự tái sanh trong cõi người (nhưng) tâm ý chưa đạt[60], (còn) là các bậc Hữu học, những vị Tỳ-khưu ấy bị bậc trí chê trách.
Những người ca ngợi đạo lộ của các bậc Thánh nhân, luôn luôn thỏa thích trong Giáo Pháp, có sự sáng suốt, là những người sẽ được giác ngộ dầu còn bị xuôi giòng chảy luân hồi.
Thành phố của Ta là Kapilavatthu (Ca-tỳ-la-vệ), người cha là đức vua Suddhodana (Tịnh Phạn), người mẹ sanh ra Ta gọi là “Hoàng hậu Māyā”.
Ta đã sống đời sống gia đình trong hai mươi chín năm. Có ba tòa lâu đài tuyệt vời là Sucanda, Kokanuda, và Koñca.
Có bốn mươi ngàn phụ nữ được trang điểm. Nữ nhân ấy (người vợ) tên là Yasodharā (Da-du-đà-la). Con trai tên là Rahula (La-hầu-la).
Sau khi nhìn thấy bốn điều báo hiệu, Ta đã ra đi bằng phương tiện ngựa và đã thực hành hạnh nỗ lực trong sáu năm là việc khó thực hành được.
Ta là bậc Toàn Giác Gotama, đấng Chiến Chắng, đã chuyển vận bánh xe (Chánh Pháp) tại Isipatana (Lộc Uyển), thành Bārāṇasī (Ba-na-nại), và là nơi nương nhờ của tất cả chúng sanh.
Hai vị Tỳ-khưu Kolita và Upatissa (Mục-kiền-liên và Xá-lợi-phất) là (hai vị) Thinh văn hàng đầu. Vị thị giả tên là Ānanda luôn hiện diện bên cạnh Ta.
Tỳ-khưu ni Khemā và Uppalavaṇṇā (Kê-ma và Liên Hoa Sắc)là (hai vị) nữ Thinh văn hàng đầu. Citta và Haṭṭhāḷavaka (Chi-đa và Ha-tha A-lạt-bà-ca) là (hai) nam cư sĩ thí chủ hộ độ hàng đầu.
Nandamātā và Uttarā (Nan-đà-mẫu và Ưu-đa-la) là (hai) nữ cư sĩ thí chủ hộ độ hàng đầu. Ta đã đạt đến quả vị Toàn Giác tối thượng ở cội cây Assattha.
Ánh sáng hào quang của Ta luôn luôn vươn cao mười sáu cánh tay (8 mét). Vào thời hiện tại của Ta, được biết tuổi thọ là ít ỏi (chỉ) một trăm năm.
Trong khi tồn tại đến chừng ấy, Ta đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua. Sau khi thiết lập ngọn đuốc Chánh Pháp và sự giác ngộ cho chúng sanh sau này.
Cũng chẳng bao lâu nữa, Ta cùng với hội chúng Thinh văn sẽ Viên Tịch Niết-Bàn ở ngay tại nơi này, như là ngọn lửa cạn nguồn nhiên liệu.
Ta có các oai lực vô song ấy[61], có danh tiếng và các năng lực Thần thông này, có cơ thể chứa đựng các đức hạnh được tô điểm với ba hai tướng trạng cao quý.
Các hào quang sáu loại tợ như mặt trời, sau khi chiếu sáng khắp mười phương, tất cả sẽ hoàn toàn biết mất, phải chăng tất cả các hành là trống không?
Hết phần Lịch sử Đức Phật Gotama thứ 25.
–ooOoo–
26. CHƯƠNG TỔNG HỢP VỀ CHƯ PHẬT
“Vô lượng kiếp trước đây, đã có bốn bậc Hướng Đạo là Taṇhaṅkara (Ái-Tăng-Già-La), Medhaṅkara (Mê-Đà-Tăng-Già-La), cùng với Saraṇaṅkara (Sa-La-Na-Tăng-Già-La), và đấng Toàn Giác Dīpaṅkara (Nhiên Đăng). Các đấng Chiến Thắng ấy là thuộc về chung một kiếp.
Sau (Đức Phật) Dīpaṅkara (Nhiên Đăng), có bậc Lãnh Đạo tên là Koṇḍañña (Kiều Trần Như). Chỉ một mình trong một kiếp, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua [sanh tử].
Ở vào khoảng giữa của hai vị này, (tức là) Đức Thế Tôn Dīpaṅkara (Nhiên Đăng) và đấng Đạo Sư Koṇḍañña (Kiều Trần Như), (số lượng) các kiếp là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Sau (Đức Phật) Koṇḍañña, có bậc Lãnh Đạo tên là Maṅgala (Cát Tường). (Số lượng) các kiếp ở vào khoảng giữa của hai vị này cũng là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Maṅgala (Cát Tường), Sumana (Thiện Ý), Revata (Ly-Bà-Đa), và bậc Hiền Triết Sobhita (Diệu Quang), các Đức Phật, các bậc Hữu Nhãn, các đấng Quanh Minh ấy cũng ở vào một kiếp.
Sau (Đức Phật) Sobhita (Diệu Quang) là bậc Đại Hiền Triết Anomadassī (Vô Thượng Kiến). (Số lượng) các kiếp ở vào khoảng giữa của hai vị ấy cũng là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Anomadassī (Vô Thượng Kiến), Paduma (Liên Hoa), luôn cả bậc Lãnh Đạo Nārada (Na-La-Đà), các Đức Phật, các đấng chấm dứt bóng đêm, các bậc Hiền Triết ấy cũng ở vào một kiếp.
Sau (Đức Phật) Nārada (Na-La-Đà), có bậc Lãnh Đạo tên là PadumUttara (Thắng Liên Hoa). Được sanh lên (riêng biệt) trong một kiếp, vị ấy đã giúp cho nhiều chúng sanh vượt qua [sanh tử].
Ở vào khoảng giữa của hai vị ấy, (tức là) Đức Thế Tôn Nārada (Na-la-đà) và đấng Đạo Sư PadumUttara (Thắng Liên Hoa), (số lượng) các kiếp là không thể đếm được theo cách thức tính toán.
Một trăm ngàn kiếp (trước đây) đã có một bậc Đại Hiền Triết, đấng Hiểu Biết Thế Gian PadumUttara (Thắng Liên Hoa), là vị thọ lãnh các vật cúng dường.
Ba chục ngàn kiếp sau (Đức Phật) PadumUttara (Thắng Liên Hoa), đã có hai bậc Lãnh Đạo là Sumedha và Sujāta (Thiện Tuệ và Thiện Sinh).
Một ngàn tám trăm kiếp (trước đây), đã có ba bậc Lãnh Đạo là các bậc Lãnh Đạo Piyadassī, Atthadassī, và Dhammadassī (Ái Kiến, Nghĩa Kiến và Pháp Kiến).
Và sau (Đức Phật) Sujāta (Thiện Sanh), có (ba) bậc Toàn Giác là các đấng Tối Thượng Nhân. Các bậc Toàn Giác ở trong cùng một kiếp và là không người đối thủ ở trên thế gian.
Chín mươi bốn kiếp trước đây, đã có một bậc Đại Hiền Triết. Vị ấy là đấng Hiểu Biết Thế Gian Siddhattha (Sĩ-Đạt-Ta), sâu sắc và tối thượng.
Chín mươi hai kiếp trước đây, đã có hai bậc Lãnh Đạo. Tissa (Tích-Sa) và đấng Toàn Giác Phussa (Phất-Sa) là không kẻ sánh bằng, không người đối thủ.
Chín mươi mốt kiếp trước đây, (đã có) đấng Lãnh Đạo Thế Gian Vipassī (Tỳ-Bà-Thi). Đức Phật ấy, cũng là đấng Bi Mẫn, đã giải thoát chúng sanh khỏi sự trói buộc.
Ba mươi mốt kiếp trước đây, đã có hai bậc Lãnh Đạo. Sikhī (Thi-Khí) và luôn cả Vessabhū (Tỳ-Xá-Phù) là không kẻ sánh bằng, không người đối thủ.
Trong kiếp Bhadda (Hiền Kiếp) này đã có ba bậc Lãnh Đạo là Kakusandha (Câu-Lưu-Tôn), Konāgamana (Câu-Na-Hàm-Mâu-Ni), và luôn cả bậc Lãnh Đạo Kassapa (Ca-Diếp).
Hiện nay, Ta [Thích-Ca-Mâu-Ni] là đấng Toàn Giác và cũng sẽ có vị Metteyya (Di-Lặc) nữa. Cả năm vị Phật này là các bậc thông thái và là những vị có lòng thương xót thế gian”.
Sau khi chỉ ra Đạo Lộ ấy của các đấng Pháp Vương này cho những người khác (có số lượng) vô số koṭi, vị ấy đã Niết-Bàn cùng với các vị Thinh văn.
Hết Chương Tổng Hợp về Chư Phật.
–ooOoo–
27.GIẢNG GIẢI VỀ VIỆC PHÂN CHIA XÁ-LỢI
Đấng Chiến Thắng cao quý Gotama vĩ đại đã Niết-Bàn tại Kusinārā (Câu-thi-na). Đã có sự phân tán xá-lợi từ xứ sở ấy đến khắp các nơi.
Một phần thuộc về (đức vua) Ajātasattu (A-xà-thế). Một phần ở thành Vesālī (Tỳ-xá-ly). Một phần ở thành Kapilavatthu (Ca-tỳ-la-vệ). Và một phần dành cho người dân ở Allakappa (A-la-kiếp-ba).
Và một phần ở Rāmagāma (Câu-lợi). Và một phần dành cho người dân ở Veṭṭhadīpa (Tỳ-đề-đảo). Một phần dành cho người dân Malla ở Pāvā (Mạt-la). Và một phần dành cho người dân ở Kusinārā (Câu-thi-na).
Bà-la-môn tên Doṇa đã xây dựng ngôi bảo tháp cho bình đựng (xá-lợi). Những người Moriya với tâm hoan hỷ đã xây dựng ngôi bảo tháp thờ tro.
Chính vào thời ấy, có tám ngôi bảo tháp (thờ) xá-lợi, ngôi bảo tháp của bình đựng (xá-lợi) là thứ chín, ngôi bảo tháp thờ tro là thứ mười đã được thiết lập.
Một chiếc răng nanh ở thành phố của cõi trời Ba Mươi Ba, một ở Long Cung, một ở lãnh địa Gandhāra (Kiền-đề-la), một thuộc về đức vua xứ Kaliṅga (Ca-lăng-già)[62].
Chư thiên của mỗi một thế giới theo tuần tự đã mang đi bốn mươi chiếc răng bằng nhau và toàn bộ tóc lông.
Bình bát, cây gậy, và y của Đức Thế Tôn là ở Vajirā (Bạt-xà-la). Y nội là ở Kulaghara (Câu-la-già-la). Tấm trải nằm là ở Sila (Thi-la).
Bình đựng nước, dây thắt lưng là ở thành Pāṭaliputta (Hoa Thị Thành). Vải lọc nước là ở Campā (Chiêm-ba). Và sợi lông giữa hai lông mày là ở Kosala (Kiều-tát-la).
Khi ấy, y ca-sa là ở cõi Phạm Thiên. Vải che đầu là ở thành phố của cõi trời Ba Mươi Ba. [Dấu chân ở tảng đá là nhất hạng, tương tợ như thành phố kinh đô]. Tấm lót ngồi là ở Avantī (A-bàn-đề). Tấm trải lót là ở vương quốc của chư thiên.
Và cái bật lửa là ở Mithilā (Mật-thi-la). Đồ lọc nước là ở Videha (Tỳ-đề-ha). Khi ấy, dao cạo và luôn cả hộp đựng kim là ở thành phố Indapattha (Nhân-đà-bạt-tha).
Khi ấy, dân chúng ở vùng ven của xứ sở sẽ cung kính các vật dụng thiết yếu còn lại đã được sử dụng bởi bậc Hiền Triết.
Khi ấy, tài liệu cổ (porāṇikaṃ) đã nói rằng: “Vì lòng thương tưởng chúng sanh, đã có sự phân tán xá-lợi của bậc Đại Ẩn Sĩ Gotama”.
Hết Phần Giảng Giải về Việc Phân Chia Xá-Lợi
Hết Phật Sử.
–ooOoo–
[1] Tương Ưng tập II: Thiên Nhân Duyên, Chương IV: Tương Ưng Vô Thỉ (AnamaTagga), I. Phẩm Thứ Nhất V. Núi, VI. Hột Cải. Lời dịch Việt của HT. Minh Châu.
[2] Kinh Tăng Chi, Chương IV Bốn Pháp, XVI Phẩm Các Căn, (VI) Kiếp. Lời dịch Việt của HT. Minh Châu (hình thức trình bày đã được sắp xếp lại).
[3] Concise Pāli-English Dictionary của ngài A. P. Buddhadatta ghi là “không thể đếm được, là con số đếm lớn nhất được ghi với 141 con số không” (tr. 37).
[4] Phần số thứ tự, chúng tôi soạn lại xin lược bỏ để tiện hơn cho các vị đọc bình thường, quý vị nào có chuyên môn sâu về Pāli thì hãy nghiên cứu bản gốc;
[5] Là 180.000.000 vị. 1 koṭi = 10.000.000 (ND = người dịch).
[6] 1 nahuta = 10.000 (ND).
[7] Chú giải ghi nghĩa của dīpa theo cả hai cách: ngọn đèn và hòn đảo.
[8] Puṇṇa MantāniputTa, đệ nhất về thuyết Pháp, con trai nữ Bà-la-môn Mantānī.
[9] Sáu cách là: trái đất ở trong mười ngàn thế giới đã nghiêng từ đông sang tây, từ tây sang đông, từ bắc qua nam, từ nam qua bắc, từ trung tâm ra bên ngoài, từ bên ngoài vào trung tâm.
[10] Con đường kinh hành này nối dài từ thế giới ở phía đông sang đến thế giới ở phía tây. Và Đức Phật đã đi kinh hành từ đầu đường phía bên này sang đến điểm cuối con đường ở phía bên kia chứ không quay ngược trở lại lúc đang đi ở vào khoảng giữa.
[11] Theo chú giải là đại kiếp (mahākappa) chứ không phải là kiếp sống (āyukappa).
[12] Amara hoặc Amaravatī đều là tên của thành phố này.
[13] Xin nhớ rằng 1 koṭi = 10.000.000 (mười triệu). Từ koṭi sẽ được sử dụng thường xuyên trong văn bản này (ND).
[14] Tiền thân Sumedha trong thời quá khứ.
[15] Nhiều tỷ (1.000.000.000).
[16] Do thiên tử Vissakamma thực hiện theo lệnh của Chúa Trời Sakka.
[17] Năm điều sai trái của đường kinh hành là: cứng không bằng phẳng, cây mọc ở bên trong, lợp dày, quá chật hẹp, quá rộng. Đường kinh hành nên dài 60 ratana, rộng 1.5 ratana (15 mét và 37.5 cm – ND).
[18] Tám đức tính của thắng trí là: tâm được định tĩnh, thanh tịnh, trong sáng, không bợn nhơ, dứt khỏi tùy phiền não, trạng thái nhu nhuyến thích hợp cho hành động, vững vàng, bất động.
[19] Chín điều sai trái của việc sử dụng tấm vải choàng là: có giá trị, trạng thái phụ thuộc vào người khác, mau dơ khi sử dụng và khi bị dơ phải giặt rồi nhuộm màu lại, trạng thái sờn cũ do sử dụng và khi bị sờn cũ phải mạng vá lại, khó đạt được khi tầm cầu, không thích hợp cho vị xuất gia làm ẩn sĩ, được phổ biến đối với các kẻ thù nghịch và phải lo gìn giữ để khỏi bị trộm cắp, là đồ trang sức khi mặc vào, có dục vọng lớn lao khi mặc đi đường.
[20] Mười hai đức tính của việc mặc y phục vỏ cây là: có giá trị thấp, không phụ thuộc vào người khác, có thể tự Tay làm lấy, khi bị sờn cũ do sử dụng không cần phải may vá, không phải sợ trộm cắp, dễ dàng thực hiện khi có nhu cầu, thích hợp cho vị xuất gia làm ẩn sĩ, không được xem là vật trang sức, có ước muốn nhỏ nhoi về y phục, trạng thái thoải mái lúc sử dụng, vỏ cây đạt được dễ dàng, trạng thái thản nhiên khi y phục vỏ cây bị mất.
[21] Tám điều sai trái của việc cư ngụ ở ngôi nhà là: thành tựu do nhiều công sức, việc thường xuyên quan tâm đến, cỏ, lá, đất sét, v.v…, thức giấc vào ban đêm nghĩ rằng: “Chỗ ngụ bị cũ kỷ” khiến tâm không định, cơ thể yếu đuối vì được ngăn cách với thời tiết nóng lạnh, nguyên nhân của việc che giấu điều bị chê trách (vì nghĩ rằng): “Đi vào nhà rồi có thể làm bất cứ điều gì xấu xa”, việc gìn giữ của cải (nghĩ rằng): “Cái này là của Ta”, có người cùng sống chung trong nhà, có nhiều sự chung đụng với các loài rận rệp, bọ chét, thằn lằn, v.v…
[22] Mười đức tính của việc ngụ ở cội cây là: ít bị bận rộn, (nghĩ rằng): “Chỉ việc đi đến cư ngụ” không phạm tội lỗi do dễ dàng đạt được, thường xuyên sanh khởi sự nghĩ tưởng về vô thường khi nhìn sự biến đổi hình thức của lá cây, không bỏn xẻn về chỗ ngụ, không thuận tiện làm việc xấu xa (nghĩ rằng): “Bị xấu hổ trong khi làm điều xấu xa ở nơi ấy”, không phải gìn giữ, sống chung với chư thiên, việc từ bỏ mái che, an lạc trong việc thọ dụng, không lo lắng khi đi đến mọi nơi vì việc dễ dàng có được chỗ ngụ ở gốc cây.
[23] Từ câu kệ 60-69 là lời chú nguyện của Đức Phật Dīpaṅkara cho Bồ-tát Sumedha. Lời chú nguyện này sẽ được 23 vị Phật kế tiếp lập lại để chú nguyện cho vị Bồ-tát tiền thân của Đức Phật Gotama.
[24] Nếu dịch đúng theo từ sẽ là: “Tuổi thọ của vị Gotama có danh tiếng ấy là một trăm năm”. Vì tuổi thọ của Đức Phật Gotama chỉ là tám mươi năm nên đã dịch như ở trên. Dòng kệ thứ nhì này không có ở Tạng Anh.
[25] Dịch sát nghĩa sẽ là “rồi đã nâng bàn chân phải lên” thay vì “đã hướng vai phải nhiễu quanh”. Chú Giải đề cập cả hai cách dịch.
[26] Ngươi (tvaṃ) là ngôi thứ hai số ít, có thể là bất cứ thính giả nào, không hẳn là ngài Sārīputta vì ngài đã là Phật Thinh văn (ND).
[27] Bốn lãnh vực của giới là: thu thúc trong giới bổn Pātimokkha, thu thúc các giác quan, nuôi mạng thanh tịnh, và liên quan đến các vật dụng.
[28] Hiện tượng nhật thực được giải thích theo truyền thuyết là mặt trời bị thần Rāhu nuốt lấy (ND).
[29] 80 hattha (cánh tay) = 40 mét (1 hattha = 0.50 mét. ND).
[30] Là tròn đủ về Bố thí Ba-la-mật cho mục đích thành tựu quả vị Phật.
[31] uḷurāja: vị vua của các vì tinh tú, tức là mặt trăng (ND).
[32] Đức Phật chỉ gọi “ehi bhikkhu = Này Tỳ-khưu hãy đến” thì vị được gọi tự nhiên có tóc được cạo sạch, mặc y mang bình bát, tướng mạo giống như các vị Tỳ-khưu đã tu lâu năm vậy. Nhiều vị sẽ được gọi là “etha bhikkhavo = Này các Tỳ-khưu hãy đến”(ND).
[33] Ganapāna được thực hiện từ bốn thứ mật ong, đường mật, bột, và bơ lỏng nấu chung lại, còn được gọi tên là catumadhurabhojanan (= món ăn gồm bốn thứ mật).
[34] 22 mét (1 ratana =25cm) (ND).
[35] Ý nói đến quả vị Toàn Giác.
[36] Tòa lâu đài bay lên không trung đưa vị Bồ-tát đến gần cội cây Bồ Đề để thực hành khổ hạnh và sau đó chứng đắc quả vị Toàn Giác.
[37] Nghĩa là chưa chứng đắc được Đạo Quả.
[38] Mười bốn trí tuệ của vị Phật gồm có 8 trí về Đạo Quả và sáu trí không phổ thông là: trí biết được khuynh hướng ngũ ngầm của chúng sanh (āsayānusayañāṇaṃ), trí biết được năng lực của người khác (indriyaparopariyañāṇaṃ), trí thị hiện song thông (yamakapāṭihāriyañāṇaṃ), trí thể nhập đại bi (mahākaruṇāsamāpattiñāṇaṃ), trí toàn tri (sabbaññuTaññāṇaṃ), trí không chướng ngại (anāvaraṇañāṇaṃ).
[39] Đức Phật Padumuttara sanh lên vào sārakappa (kiếp chỉ có một vị Phật) nhưng có tánh chất tương đương như là maṇḍakappa (kiếp có hai vị Phật) vì thành tựu được nhiều đức hạnh; nên được gọi là maṇḍakappa.
[40] Chú Giải ghi như sau: ussannakusalāti upacitapuññā: “vô cùng tốt lành” nghĩa là đã tích lũy được nhiều phước báu.
[41] Nghĩa là hào quang từ cơ thể của vị ấy tỏa sáng khuôn viên đường tròn bán kính một do-tuần.
[42] Kiếp Maṇḍa (maṇḍakappa) là kiếp có hai vị Phật xuất hiện. Trường hợp này là Đức Phật Sumedha và Đức Phật Sujāta.
[43] Tương đương 12 km, 1 gāvuta là 4km (ND).
[44] 1 hattha (cánh tay) là 50 cm (ND).
[45] Maṇḍakappa là kiếp có hai vị Phật xuất hiện. Đúng ra phải gọi là varakappa vì kiếp này có đến ba vị Phật xuất hiện là Piyadassī, Atthadassī, và Dhammadassī. Chú giải chỉ nói: “Tuy nhiên, trong trường hợp này varakappa có ý nghĩa là maṇḍakappa”.
[46] Hào quang tỏa ra do trạng thái tự nhiên, không phải do nguyện lực của Thiền định. Khi nào Đức Thế Tôn muốn, khi ấy Ngài có thể phát ra hàng trăm ngàn koṭi hào quang ở trong mười ngàn thế giới.
[47] Trái Jambu là trái mận đỏ, đào đỏ.
[48] Bốn thành phần giai cấp là sát-đế-lỵ, Bà-la-môn, thương buôn, và nô bộc (ND).
[49] Tạng Anh ghi là aṭṭhamāsaṃ nên được dịch là tám tháng.
[50] Tuổi thọ là một trăm ngàn năm, không quá dài và không quá ngắn.
[51] Tạng Thái Lan ghi là Pussa. Tuy nhiên, trong bản dịch tiếng Việt chúng tôi sẽ ghi là Phussa theo Tạng Anh, Miến Điện, và Tích Lan.
[52] Là Hoàng tử Khaṇḍa người em trai cùng cha khác mẹ và Tissa con trai của viên quan tế tự. Hai người này đã trở thành hai vị Thinh văn hàng đầu của vị Phật này.
[53] Theo chú giải, cây puṇḍarīka là cây xoài trắng (setambarukkha).
[54] Tạng Thái Lan ghi là Kukkusandha. Tuy nhiên, trong bản dịch tiếng Việt chúng tôi sẽ ghi là Kakusandha theo Tạng Anh.
[55] Kiếp Bhadda (bhaddakappa) có năm vị Phật sanh lên. Chúng ta đang ở vào kiếp Bhadda gồm có bốn vị Phật đã sanh lên là Kakusandha, Koṇāgamana, Kassapa, Gotama (Phật Thích Ca). Vị Phật sẽ sanh lên trong thời vị lai là Meteyya (Phật Di Lặc).
[56] Tám chi phần về lời nói là: lưu loát, dễ hiểu, dịu ngọt, nghe rõ ràng, sung mãn, phân minh, thâm sâu và vang động (Trường Bộ II, Kinh Xa-ni-sa – JavanasabhasutTa, lời dịch của HT. Minh Châu).
[57] Tạng Anh ghi là Koṇāgamana, chỉ khác ở ṇ (âm nóc họng), thay vì n (âm răng) như ở Tạng Thái Lan.
[58] Hồ nước ví như Pháp Học, dầu thơm là Tứ Thanh Tịnh Giới, tấm vải là hổ thẹn và ghê sợ tội lỗi, tràng hoa là ba mươi bảy Pháp đưa đến Giác Ngộ.
[59] Nghĩa là sự an lạc các loại thuộc về thế gian và siêu thế.
[60] Chưa đạt được quả vị A-la-hán.
[61] Ám chỉ hai vị Thinh văn hàng đầu Sārīputta và Moggallāna (Xá-lợi-phất và Mục-kiền-liên).
[62] Như vậy là bốn chiếc răng nanh, hai ở hàm trên hai ở hàm dưới (ND).
#kinhtieubophatsu #thaythichthientrang